Không biết có phải ảo giác của Mạnh Tinh hay không, mà giọng điệu của Phó Tư Văn nghe có chút kỳ lạ.
Mạnh Tinh hơi nghi ngờ liếc anh một cái, “Lớp trưởng rất hòa đồng với mọi người trong lớp mà.”
Phó Tư Văn hơi cong môi, biểu cảm khó đoán, “Xem ra cậu ấy làm lớp trưởng rất có trách nhiệm.”
Phó Tư Văn đem xe dừng lại dưới toà giảng đường.
Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình cảm ơn Phó Tư Văn xong là nhanh chóng xuống xe.
Mạnh Tinh vừa tháo dây an toàn, vừa cảm ơn Phó Tư Văn: “Cảm ơn anh Tư Văn, em lên lớp trước nhé.”
“Đợi đã.”
Động tác mở cửa xe của Mạnh Tinh khựng lại: “Sao vậy ạ?”
Cô cứ tưởng Phó Tư Văn có chuyện quan trọng gì muốn nói, biểu cảm từ ngượng ngùng chuyển sang nghiêm túc.
Tóm lại, cho đến tận khi Mạnh Tinh chuẩn bị xuống xe, Phó Tư Văn vẫn không được nhìn thấy đôi má lúm đồng tiền dễ thương kia.
Anh khẽ thở dài bất lực: “Tinh Tinh, em có thể đồng ý lời mời kết bạn WeChat của anh không?”
Mạnh Tinh nhìn chiếc điện thoại đen nhánh trong tay anh, thoáng sững người: “Ơ?”
Tài khoản WeChat của Mạnh Tinh là do Mạnh Triết Lan đưa cho Phó Tư Văn, dặn dò rằng nếu sau này có lúc Mạnh Tinh gặp chuyện mà không liên lạc được với anh trai, thì mong Phó Tư Văn có thể giúp đỡ chăm sóc em gái một chút.
Phó Tư Văn đã gửi lời mời kết bạn từ sáng sớm, vậy mà Mạnh Tinh vẫn chưa đồng ý.
Cả buổi sáng hôm đó, Phó Tư Văn chẳng thể nào tập trung làm việc, cuối cùng cầm chìa khóa xe phóng thẳng đến Cảnh Đại.
Trong khuôn viên rộng lớn của trường, anh cứ chạy vòng vòng một cách vô định, mãi mới nhận ra mình thật sự đã mất đầu óc.
Anh không liên lạc được với Mạnh Tinh, cũng chẳng biết cô đang ở đâu, thế mà vẫn lỗ mãng chạy đến đây.
Lúc đang định tới chỗ Kỳ Dục ngồi chơi một lát, thì anh thấy được Mạnh Tinh.
Rõ ràng chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jeans, vậy mà vẫn xinh đẹp đến ngỡ ngàng.
Anh gần như không do dự mà gọi tên Mạnh Tinh.
Bị cô lơ luôn lời mời kết bạn, thế mà trước mặt anh lại có thể trò chuyện vui vẻ với Hứa Vân Vọng, Phó Tư Văn suýt chút nữa không kiềm được cảm xúc.
Vì vậy khi thấy Mạnh Tinh chuẩn bị xuống xe, Phó Tư Văn cuối cùng cũng không nhịn được mà gọi Mạnh Tinh lại.
Cho dù bị từ chối, anh cũng muốn có một lời giải thích.
Không ngờ là sau khi nghe xong lời anh nói, biểu cảm của Mạnh Tinh thoáng sửng sốt vài giây.
Cô dường như hoàn toàn không biết chuyện này.
Mạnh Tinh cuống quýt mở WeChat ra.
Lần này Phó Tư Văn nhìn rất rõ, danh sách yêu cầu kết bạn của Mạnh Tinh đã hơn 99+, lời mời kết bạn của anh từ lâu đã bị chìm nghỉm trong đó.
“Dạo này có quá nhiều người kết bạn với em, nên em không để ý tới.” Đôi mắt long lanh của Mạnh Tinh nhìn anh, ngoan ngoãn vô cùng: “Em xin lỗi nhé, anh Tư Văn ơi.”
Trường Cảnh Đại đã đăng ảnh của đợt huấn luyện quân sự tân sinh viên lên trang web chính thức, mà tấm ảnh Mạnh Tinh cười trước ống kính lại được chọn làm ảnh đại diện.
Thế là cả trường đều biết khoa Toán năm nay có một nữ sinh năm nhất vô cùng xinh đẹp.
Không biết ai đã lan truyền tài khoản WeChat của Mạnh Tinh, những ngày gần đây số người kết bạn với cô quá nhiều, đến mức cô phát mệt, đành giả vờ như không thấy, nào ngờ lại bỏ lỡ mất lời mời của Phó Tư Văn.
Phó Tư Văn phát hiện ra, bình thường Mạnh Tinh đều gọi anh là “anh Tư Văn”, chỉ những lúc như thế này mới ngọt ngào gọi “anh Tư Văn ơi”.
Chữ “anh” ở cuối câu được cô kéo dài, nghe sao cũng thấy giống như đang làm nũng.
Phó Tư Văn lập tức hết giận.
Anh khẽ cong môi, nhìn vào mắt Mạnh Tinh một lúc lâu rồi không kìm được mà xoa nhẹ đầu cô, cười cưng chiều: “Sao Tinh Tinh của chúng ta lại được hoan nghênh như vậy nhỉ?”