Chương 24

Quả thật là vậy.

Mạnh Tinh theo phản xạ nhìn về phía Lê Vũ Thời.

Tuy Lê Vũ Thời rất hay nói, nhưng trong ba người thì thể trạng của cô ấy lại yếu nhất, nếu không thì sao mới ngày thứ ba huấn luyện quân sự đã thành khách quen của phòng y tế?

Cô không chắc lần này Lê Vũ Thời có sinh bệnh nữa không.

Thấy biểu cảm Mạnh Tinh có vẻ dao động, Phó Tư Văn khẽ ngoắc tay ra hiệu như muốn nói gì đó với cô.

Vì Phó Tư Văn đang ngồi nên Mạnh Tinh chỉ có thể cúi người đến gần.

Hôm nay Phó Tư Văn mặc một chiếc áo sơ mi đen tay ngắn, kiểu dáng trông đơn giản nhưng từng chi tiết lại thể hiện rõ nét thiết kế tinh tế, làm nổi bật vóc dáng thẳng tắp, khí chất xuất chúng của anh. Cánh tay lộ ra rắn rỏi, mạnh mẽ, ngón tay cầm vô lăng thon dài trắng trẻo... mọi thứ đều toát lên vẻ quyến rũ đầy nam tính.

Mạnh Tinh có chút sững sờ, mãi cho đến khi giọng nam trong trẻo vang lên bên tai cô: “Cứ giằng co thế này thật sự sẽ muộn mất đấy, ngoan nào, được chứ?”

Mạnh Tinh "bật" một cái đứng thẳng người, chỉ cảm thấy bên tai gần Phó Tư Văn bỗng nóng ran.

Cô cảm giác như mình sắp bị cảm nắng đến nơi.

Anh chỉ giúp cô vì nể mặt anh cả cô mà thôi.

Mạnh Tinh âm thầm nhẩm câu đó ba lần trong lòng, đến khi nhiệt độ trên mặt mới dần dần hạ xuống.

Cô quay đầu nhìn hai người bạn cùng phòng đang chờ cô đưa ra quyết định, hình như thực sự không thể tìm được lý do nào để từ chối Phó Tư Văn.

“Vậy thì... lên xe thôi…”

“Chào các em, anh là… anh trai của Mạnh Tinh.”

Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình cả người giật nảy, gần như đồng thanh đáp: “Chào anh trai của Tinh Tinh, bọn em là bạn cùng phòng của Tinh Tinh ạ.”

Mạnh Tinh: “……”

Trong tiếng cười khẽ của Phó Tư Văn, Mạnh Tinh chỉ muốn chui xuống ngồi ghế sau cho rồi.



Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau, im lặng nhìn Mạnh Tinh và Phó Tư Văn trò chuyện qua lại.

“Lát nữa học môn gì?”

“Giáo sư Kỳ Dục dạy ‘Toán học Phân tích’ ạ.”

“Lớp của Kỳ Dục à.” Giọng điệu Phó Tư Văn có chút sâu xa.

“Anh quen giáo sư Kỳ ạ?” Mạnh Tinh quay đầu nhìn anh.

“Không chỉ anh quen, Triết Lan cũng quen đấy, cậu ấy là bạn của anh cả em.”

Lúc này Mạnh Tinh mới nhớ ra hình như trước đây Mạnh Triết Lan cũng từng nhắc đến chuyện này.

Hồi nãy Phó Tư Văn nói đến đây tìm bạn, hóa ra là tìm vị giáo sư Kỳ này.

Chẳng trách trên xe anh lại có thẻ ra vào khuôn viên trường Cảnh Đại.

Phó Tư Văn vốn nghĩ Mạnh Tinh sẽ nhân cơ hội hỏi thăm về Kỳ Dục, dù gì cũng là thầy dạy lớp của cô.

Ai ngờ Mạnh Tinh chẳng mảy may quan tâm, lặng lẽ quay đầu lại, giả vờ chăm chú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Phó Tư Văn xưa nay luôn được mọi người vây quanh, chưa từng gặp phải sự lạnh nhạt như vậy, mà trớ trêu thay, sự lạnh nhạt ấy lại do chính anh cố mà có được.

Thế mà lại chẳng hề tức giận nổi.

“Kỳ Dục tính khí có hơi cổ quái, nhưng không đáng sợ như lời đồn, học lớp cậu ấy cũng không cần quá căng thẳng đâu.”

“Vâng.”

Điện thoại của Mạnh Tinh vang lên hai tiếng, là tin nhắn WeChat.

【Hứa Vân Vọng: Nghe nói xe buýt trường bị trục trặc, các cậu vẫn chưa lên được à? Hay để tớ qua đón?】

【Mạnh Tinh: Bọn tớ sắp đến nơi rồi.】

【Hứa Vân Vọng: Vậy để tớ giữ chỗ trước cho các cậu nhé.】

Mạnh Tinh chuyển lời lại cho hai bạn cùng phòng ở hàng ghế sau, “Lớp trưởng vốn định qua đón chúng ta, giờ thì cậu ấy đi giữ chỗ giúp rồi.”

Lê Vũ Thời – từ đầu lên xe luôn im lặng như cái bóng – cuối cùng cũng nói câu đầu tiên: “Lớp trưởng đúng là người tốt.”

Tất Tình Tình gật đầu phụ họa.

Sau đó, cả hai lại tiếp tục cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.

“Là Tiểu Vọng nhắn sao?”

“Ừm.”

“Xem ra quan hệ giữa các em cũng không tồi.”