Chương 23

Tất Tình Tình mở ứng dụng gọi xe, không biết là do thời tiết quá nóng hay lý do gì khác, mãi mà không có tài xế nào nhận chuyến.

“Vậy thì chỉ còn cách dùng cái này thôi.” Mạnh Tinh chỉ vào dãy xe đạp công cộng bên cạnh trạm xe buýt.

Trước khi lên đại học, mỗi lần Mạnh Tinh ra ngoài đều có tài xế nhà đưa đón, đây là lần đầu tiên cô sử dụng phương tiện kiểu này, cảm giác mới lạ thậm chí còn lấn át cả cái nóng.

Lê Vũ Thời lập tức rêи ɾỉ: “Vậy thì nửa đường tớ sẽ bị nắng thiêu thành khói mất.”

“Muốn trễ học hay bị nắng thiêu, chọn một đi.”

“Hu hu, không muốn chọn cái nào hết.”

Tất Tình Tình với vẻ mặt đầy “nhân từ” xoa đầu cô ấy, “Bảo bối à, cậu cũng nên lớn rồi đấy, nhìn Tinh Tinh mà xem, trưởng thành biết bao.”

Lê Vũ Thời: “……”

Ngay khi cô nàng đang nhăn nhó mở khoá xe đạp, đột nhiên một chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt ba người.

Thân xe có những đường nét uốn lượn mượt mà, lớp sơn đen dưới ánh mặt trời ánh lên sắc màu đẹp đẽ.

Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình ghé tai nhau thì thầm, “Maybach à?”

Tất Tình Tình liếc nhìn logo hai chữ M giao nhau, “Chắc là vậy rồi.”

Ánh mắt của Lê Vũ Thời không dừng lại lâu trên chiếc xe, chỉ có chút tiếc nuối mà than thở: “Sớm biết vậy thì mình nên tranh thủ thi bằng lái sau kỳ thi đại học, giờ thì đâu cần quét cái xe đạp này, các cậu đã sớm ngồi hít điều hòa trong xe tớ rồi.”

Mạnh Tinh nghe vậy thì an ủi: “Giờ học vẫn còn kịp mà, cố gắng học cho xong, kỳ sau chúng tớ được ngồi xe cậu rồi.”

“Được!” Lê Vũ Thời siết chặt nắm tay, “Tan học hôm nay mấy cậu phải đi đăng ký học lái xe với tớ đó.”

Đúng lúc đó, cửa kính ở vị trí tài xế của chiếc Maybach từ từ hạ xuống, có người gọi tên Mạnh Tinh.

“Mạnh Tinh.”

Nghe thấy tiếng gọi, Mạnh Tinh quay đầu lại thì nhìn thấy một gương mặt tuấn tú, thanh thoát.

“Anh… Tư Văn.”

Từ lần trước gặp nhau tại căn cứ huấn luyện quân sự, Mạnh Tinh chưa từng gặp lại Phó Tư Văn. Lần này bất ngờ gặp anh trong khuôn viên trường khiến cô không khỏi kinh ngạc.

Nghe Mạnh Tinh gọi mình một cách lắp bắp, xa cách như vậy, trong lòng Phó Tư Văn dâng lên một cảm giác không vui khó tả, nhóc con này quên anh nhanh thế sao?

Nhưng anh không để lộ ra ngoài, vẫn mỉm cười nhìn về phía Mạnh Tinh, “Mấy em đang chuẩn bị đi học à?”

Mạnh Tinh gật đầu, “Anh Tư Văn, sao anh lại ở đây?”

Giọng điệu vẫn khách sáo và xa cách.

Nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ, trong trẻo như vì sao của Mạnh Tinh, những cảm xúc lạ lùng trong lòng Phó Tư Văn tan biến sạch sẽ, “Anh đến đây gặp một người bạn.”

Anh nghĩ, Mạnh Triết Lan quả thật không nói quá, không ai nỡ giận Mạnh Tinh được cả.

Mạnh Tinh lại gật đầu, hoàn toàn không cảm thấy có gì kỳ lạ khi bạn của anh trai mình lại xuất hiện gần ký túc xá nữ sinh.

“……” Mạnh Tinh thật sự không biết nên nói thêm gì với người bạn tốt này của anh trai mình nữa.

Bầu không khí trở nên có chút gượng gạo.

Một lúc sau, cô chỉ vào chiếc xe đạp công cộng, “Anh Tư Văn, em phải đi học, em đi trước nhé.”

Tiếc thay, Phó Tư Văn lại không như cô mong muốn, “Lên xe đi, anh chở mấy em qua.”

“Hả?”

Phó Tư Văn thấy biểu cảm của Mạnh Tinh thì cảm thấy cô vô cùng đáng yêu, anh nhịn cười giải thích: “Nếu anh nhớ không nhầm thì còn khoảng ba mươi phút nữa là đến giờ học, mấy em đạp xe qua đó thì thời gian rất gấp. Hơn nữa,” anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “trời nắng nóng thế này, phơi nắng rất dễ bị say nắng.”