Anh ta định gọi Phó Tư Văn cùng nhau châm chọc Mạnh Triết Lan, nhưng phát hiện Phó Tư Văn chẳng hề để ý gì đến họ, ánh mắt của anh đang chăm chú nhìn bóng lưng hai đứa trẻ phía trước.
Ánh mắt ấy vô cùng chuyên chú và nóng bỏng.
Dù đã quen biết Phó Tư Văn nhiều năm, Hứa Vân Triển cũng chưa từng thấy anh để lộ thần sắc như vậy.
Hứa Vân Triển mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, đang định xác nhận lại thì Phó Tư Văn đã thu hồi ánh mắt.
Thần sắc điềm tĩnh, thậm chí còn mang theo chút lạnh nhạt.
Không khác gì với dáng vẻ thường ngày.
Ánh mắt lúc nãy dường như chỉ là ảo giác của Hứa Vân Triển mà thôi.
Phó Tư Văn nhận thấy ánh nhìn dò xét của Hứa Vân Triển, liền hỏi: “Sao vậy?”
Hứa Vân Triển lắc đầu: “Không có gì, đi thôi.”
Chắc là anh ta nhìn nhầm rồi.
—
Ký túc xá ở trung tâm huấn luyện không bằng trường học, Mạnh Tinh phải ở chung phòng với các nữ sinh từ khoa khác.
Khi cô về, mọi người đã nghỉ trưa xong và tỉnh dậy rồi, ngay cả Lê Vũ Thời trong phòng y tế cũng đã quay về.
Vừa thấy Mạnh Tinh mở cửa vào, Lê Vũ Thời đã vội vàng chạy đến bên cô, có phần sốt ruột hỏi: “Tớ nghe Tình Tình nói, cậu đi hẹn hò với lớp trưởng à?”
Mạnh Tinh nhìn về phía Tất Tình Tình, Tất Tình Tình vô tội giơ tay ra: “Tớ rõ ràng chỉ nói ‘Tinh Tinh và lớp trưởng ra ngoài rồi’, khi nào thành hai người họ hẹn hò vậy.”
“Tớ đi ăn với anh trai tớ mà.”
“Vậy lớp trưởng sao cũng đi theo?”
“Cậu ấy đi cùng anh trai cậu ấy, chỉ là trùng hợp thôi.”
Mạnh Tinh nói cũng không sai, bọn họ đúng là đi cùng anh trai mình, chỉ là hai ông anh đó lại quen biết nhau.
Cô lấy bánh ngọt ra, chuyển chủ đề: “Tớ mang bánh về cho các cậu nè, có muốn nếm thử không?”
Bánh ngọt của Lan Đình chỉ nhìn bao bì thôi đã đủ bắt mắt rồi.
Mạnh Tinh thấy hương vị không tồi nên đã mua mỗi người bạn cùng phòng một phần.
“Muốn muốn muốn, Tinh Tinh cậu thật sự quá chu đáo rồi, tớ vừa uống thuốc xong miệng đắng quá chừng luôn!”
Dù miệng đang ăn nhưng cũng không thể khiến cô gái mê hóng hớt Lê Vũ Thời im lặng được.
Vừa ăn, cô ấy vừa kể với Mạnh Tinh và Tất Tình Tình mấy chuyện hot trong các khoa mà cô ấy nghe được lúc ở phòng y tế.
Gần đây lượng huấn luyện quá lớn, Mạnh Tinh nghe được một lúc thì đã bắt đầu thấy mơ hồ, giọng của Lê Vũ Thời cũng ngày càng không rõ ràng...
Mạnh Tinh gục đầu xuống bàn ngủ mất.
Cô mơ thấy Phó Tư Văn.
Rõ ràng không nhìn rõ bóng dáng người trong mơ, nhưng Mạnh Tinh lại biết chắc đó là Phó Tư Văn.
Nhưng sao lại mơ thấy anh ấy chứ?
Mạnh Tinh nhìn khuôn mặt đỏ bừng trong gương, cả người đều thấy choáng váng.
Còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, đã có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng tắm, “Tinh Tinh, đến giờ rồi, tụi mình phải xuất phát thôi.”
“Tớ ra ngay.” Nghe thấy Tất Tình Tình gọi, Mạnh Tinh vội vàng dùng nước lạnh rửa mặt, xua tan giấc mơ chẳng nhớ rõ nội dung kia ra khỏi đầu.