Chương 20

Dù người cô làm nũng không phải là cậu, nhưng một chàng trai 18 tuổi như cậu, trong đầu tự động não bổ cũng đủ khiến gương mặt đỏ ửng rồi.

Thật sự muốn kéo đám người từng nói Mạnh Tinh là mỹ nhân lạnh lùng tới đây nhìn cho rõ, cô có chỗ nào lạnh lùng đâu chứ, rõ ràng là siêu cấp đáng yêu.

Chỉ tiếc, mấy người anh của cô làm gì dễ qua mặt? Ngay cả Mạnh Tinh sau khi nghe cậu giải thích cũng nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ.

Hứa Vân Triển không nhìn nổi nữa, rót cho em trai một ly nước: “Đã bị cay rồi thì uống nhiều nước vào. Nào, uống hết ly này đi.”

Tốt nhất nên uống nhiều hơn và nói ít đi, nói càng nhiều càng dễ sai.

Vì khẩu vị của Mạnh Tinh khá nhạt, trên bàn ăn hôm nay không có một miếng ớt nào cả, cậu lấy đâu ra mà ăn?

Phó Tư Văn nhìn đỏ ửng trên mặt Hứa Vân Vọng mãi không tan, trong lòng càng khó chịu.

Vì anh rõ hơn ai hết, Hứa Vân Vọng đỏ mặt là vì lý do gì.

Sau bữa ăn, có tổng cộng năm món tráng miệng được bày lên bàn.

Phó Tư Văn âm thầm ghi nhớ món mà Mạnh Tinh ăn nhiều nhất, định bụng lần sau sẽ bảo đầu bếp ở đây chuẩn bị nhiều món tương tự.

Trong lúc Mạnh Triết Lan đứng dậy đi vệ sinh, có người gửi tin nhắn WeChat cho Mạnh Tinh.

Mạnh Tinh không cẩn thận mở ra, liền nghe thấy một giọng nữ dịu dàng: “Tinh Tinh, chị chuẩn bị về nước rồi.”

Cô gần như luống cuống tắt ngay điện thoại, sau đó hoảng hốt liếc nhìn về phía nhà vệ sinh. Thấy bên trong không có động tĩnh gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm, như thể rất sợ Mạnh Triết Lan nghe thấy nội dung ấy.

Tất cả cảnh này đều bị Phó Tư Văn thu vào mắt. Có vẻ như giữa Mạnh Tinh và Mạnh Triết Lan cũng có bí mật không muốn người khác biết.

Ăn xong, Mạnh Triết Lan đưa Mạnh Tinh trở lại khu huấn luyện.

Trên đường đi, Mạnh Tinh do dự mãi, cuối cùng không kìm được mà mở lời: “Anh cả, anh có thể…”

“Sao lại ấp úng với anh như thế, em muốn gì thì cứ nói, anh đều sẽ thỏa mãn em.”

“Anh có thể ngoan ngoãn một chút không?”

Ngữ khí như đang dặn trẻ con khiến Mạnh Triết Lan trong chốc lát không biết phải nói gì: “…”

“‘Ngoan ngoãn một chút’ là có ý gì?”

Ba chữ “ngoan ngoãn một chút” được Mạnh Triết Lan nhấn rất rõ ràng!

Mạnh Tinh rất nghiêm túc mà nhìn Mạnh Triết Lan: “Là đừng chơi với mấy người linh tinh nữa, tan làm thì về nhà, ngủ sớm dậy sớm, làm một… thanh niên gương mẫu.”

Cô biết Mạnh Triết Lan lớn tuổi hơn mình, cũng không có quyền can thiệp cách sống của người khác. Nhưng Mạnh Tinh thật sự không chắc cuộc sống hiện tại có đúng là điều Mạnh Triết Lan muốn hay không.

Lỡ như thứ anh thật sự muốn là một kiểu sống khác thì sao?

Vì câu nói ấy, mãi đến khi xuống xe Mạnh Triết Lan vẫn còn đang cười.

Điều này cũng khiến những người khác dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh ta.

Bắt gặp ánh mắt dò xét của Phó Tư Văn, Mạnh Tinh tức giận nhìn Mạnh Triết Lan: “Anh cả, anh đừng cười nữa!”

“Được rồi được rồi, anh cả không cười nữa.” Thấy Mạnh Tinh thực sự có chút giận, Mạnh Triết Lan vội vã kiềm chế ý cười.

“Dù sao thì em cũng phải nghe lời anh, mỗi tối anh sẽ gọi điện cho em.”

“Chú út bảo anh chăm sóc tốt cho em, sao giờ cảm giác ngược lại vậy?”

“Dù sao thì anh cũng phải nghe lời em.”

Mạnh Triết Lan xoa đầu Mạnh Tinh, “Được rồi, anh biết rồi.”

Đợi Mạnh Tinh và Hứa Vân Vọng vào cửa xong, Mạnh Triết Lan vẫn đứng nguyên tại chỗ không động đậy.

Hứa Vân Triển tò mò đi tới đẩy nhẹ anh ta một cái, “Sao thế, ngẩn người rồi à?”

“Thật sự là trưởng thành rồi, còn biết quan tâm đến anh trai nữa.” Mạnh Triết Lan mặt mày xúc động mà nói, “Những người không có em gái như các cậu thì không thể nào hiểu được cảm giác này đâu.”

Hứa Vân Triển: “…”

Có em gái thì ghê gớm lắm à!