Nhìn vào đôi mắt trong veo như suối mát của Mạnh Tinh, Phó Tư Văn vui vẻ nhận lấy tiếng gọi anh này: “Không có gì, cứ gọi món em thích đi, đừng bận tâm đến bọn anh.”
Còn Hứa Vân Vọng muốn ăn gì thì hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy nghĩ của anh.
Nhưng Phó Tư Văn cũng ý thức được hành vi trước đó của mình đúng là có hơi quá đà, nếu thật sự làm Mạnh Tinh sợ tới mức không dám đến gần anh nữa, thì đúng là mất nhiều hơn được.
Trong suốt bữa ăn sau đó, Phó Tư Văn cư xử rất chừng mực, thật sự đóng vai một người anh tốt.
Điều này khiến Mạnh Tinh cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Thêm vào đó, món ăn của Lan Đình thật sự rất ngon, khiến cô có một bữa ăn thỏa mãn nhất từ sau khi bắt đầu huấn luyện quân sự đến giờ.
Thật ra, bản thân Phó Tư Văn cũng rất nghi hoặc. Trước nay anh chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể nhớ nhung một cô bé như vậy.
Nhưng Phó Tư Văn vốn không phải là người hay dây dưa trong mấy chuyện như thế này.
Với anh, một khi đã thích thì phải tìm cách để có được.
—
Đang ăn thì điện thoại của Mạnh Triết Lan reo lên.
“Alô, chú út ạ.”
Dù Mạnh Vân Đình không có mặt ở đây, Mạnh Triết Lan vẫn theo bản năng mà ngồi thẳng người dậy, đủ thấy anh ta nói mình sợ Mạnh Vân Đình là không hề nói đùa.
Nghe thấy cách gọi này, nét mặt của Phó Tư Văn thoáng dừng lại một giây. Tuy rằng anh không sợ Mạnh Vân Đình, nhưng đột nhiên nghe thấy giọng ông ấy, vẫn có chút chột dạ không rõ nguyên nhân.
“Chú hỏi Tinh Tinh sao, em ấy đang ngồi cạnh cháu đây, để cháu đưa máy cho em ấy nói chuyện với chú.”
Mạnh Tinh ngồi bên cạnh lập tức sốt sắng nhận lấy điện thoại từ tay Mạnh Triết Lam, sau đó đứng dậy bước ra bên cửa sổ để nghe điện thoại.
“Bố.” Giọng của Mạnh Tinh vừa mềm mại lại ngọt ngào, hoàn toàn khác với giọng nói mà cô dùng khi trò chuyện với mọi người trước đó.
Thì ra, trước mặt người thân cô lại dịu dàng như thế.
Phó Tư Văn nhìn về phía Mạnh Tinh, ánh mắt trở nên tối lại, khó đoán.
Anh đột nhiên có chút ghen tị với người ở đầu dây bên kia điện thoại.
Trong suốt cuộc gọi, Mạnh Tinh luôn mỉm cười, má lúm xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh vô thức đùa nghịch với tua rua bên rèm cửa.
“Đúng vậy ạ, anh trai dẫn con đi ăn cơm…”
Mạnh Vân Đình hỏi rất chi tiết, còn Mạnh Tinh thì cũng trả lời rất tỉ mỉ.
Dù không nghe rõ cụ thể, nhưng ai có mặt cũng cảm nhận được Mạnh Vân Đình cưng chiều Mạnh Tinh đến mức nào.
“Không cần đâu ạ, bố không cần cố ý đến đây thăm con đâu.”
Mạnh Tinh quay đầu nhìn Mạnh Triết Lan, chớp chớp mắt với anh ta, ra hiệu cầu cứu.
Gần đây Mạnh Vân Đình phải tăng ca liên tục ở công ty, nếu thật sự còn phải chạy đến Cảnh Thành thăm cô, nhất định sẽ phải vắt kiệt thời gian và sức lực. Mạnh Tinh không nỡ để ông vất vả như vậy.
Mạnh Triết Lan hiểu ý, lập tức bước tới đứng cạnh cô, phụ họa thêm: “Chú út à, chú yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Tinh Tinh.”
Hai anh em thay phiên thuyết phục, cuối cùng mới khiến Mạnh Vân Đình miễn cưỡng từ bỏ ý định đến thăm con gái.
Khi hai người trở lại chỗ ngồi, Mạnh Tinh vừa ngẩng đầu đã thấy Hứa Vân Vọng ngồi đối diện đỏ bừng cả mặt.
“Lớp trưởng.” Mạnh Tinh tò mò nhìn cậu “Mặt cậu làm sao vậy?”
Hứa Vân Vọng lắp ba lắp bắp, mãi một lúc mới nói ra được: “Không sao đâu, chẳng qua ăn nhầm miếng ớt thôi.”
Cậu chỉ viện cớ cho qua chuyện, chẳng lẽ lại nói là vì Mạnh Tinh quá biết cách làm nũng.