Chương 18

Cười đủ rồi, anh mới lên tiếng: “Tư Văn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó, từ nhỏ đến lớn không có anh chị em nào cùng lớn lên, nên giờ gặp một cô em gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp như em, chắc là hơi kích động. Anh lấy danh dự của mình ra đảm bảo, Tư Văn hoàn toàn không có vấn đề gì, ngay cả chú út cũng từng khen cậu ấy mà.”

Mạnh Triết Lan hoàn toàn không nghĩ theo hướng khác.

Một là, trong mắt anh thì Mạnh Tinh vẫn còn là một đứa trẻ. Hai là, anh và Phó Tư Văn quen biết đã lâu, chưa từng thấy cậu ấy hứng thú với cô gái nào.

Hơn nữa, theo nhận thức của anh, nếu một ngày Phó Tư Văn thật sự kết hôn, vợ của cậu ấy chắc chắn sẽ là một nữ cường nhân giỏi giang, có thể hỗ trợ cậu ấy trên con đường sự nghiệp.

Còn Tinh Tinh nhà anh và Phó Tư Văn, làm sao có khả năng chứ?

“Ngay cả bố cũng từng khen anh ấy sao?”

“Chứ sao nữa.” Lần hợp tác đó anh cũng có mặt, dù cả hai bên đều không nhường nhau về lợi ích, nhưng sau đó, Mạnh Vân Đình cũng từng bày tỏ sự tán thưởng đối với Phó Tư Văn.

Mạnh Tinh khẽ gật đầu, bố cô trước giờ nhìn người rất chuẩn, người mà ông cảm thấy không tồi thì chắc chắn không có vấn đề gì.

Có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều rồi.

Hứa Vân Vọng cứ tưởng động tác của mình đã nhanh lắm rồi, nhưng kết quả vẫn chậm hơn người khác một bước.

Bên trái Mạnh Tinh là Mạnh Triết Lan, bên phải lại là Phó Tư Văn.

Cậu trơ mắt nhìn Phó Tư Văn ngồi xuống.

“Ê, anh Tư Văn…”

“Sao vậy?” Phó Tư Văn mặt mày điềm nhiên kéo ghế giúp Mạnh Tinh.

Thấy Hứa Vân Vọng gọi mình, anh cũng chỉ thản nhiên đáp một tiếng.

“Không, không có gì.” Hứa Vân Vọng cuối cùng vẫn không nói ra chuyện muốn đổi chỗ ngồi với anh.

Mặc dù bình thường Phó Tư Văn đối xử với cậu rất tốt, nhưng Hứa Vân Vọng luôn có một cảm giác sợ hãi tự nhiên với anh, giống như là cậu có thể cười đùa thoải mái trước mặt Hứa Vân Triển và Mạnh Triết Lan, nhưng hễ nhìn thấy Phó Tư Văn và Kỳ Dục thì lập tức biến thành học sinh tiểu học, ngoan ngoãn hẳn lên.

Hơn nữa, nếu cậu mở miệng ra lúc này, thì sẽ có cảm giác như lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết, quá rõ ràng rồi.

Qua mấy ngày tiếp xúc ít ỏi, Hứa Vân Vọng hiểu rõ trong lòng, Mạnh Tinh chỉ xem cậu là bạn, hoàn toàn không có ý gì khác.

Vì vậy, cậu không muốn vội vã vạch trần lớp giấy mỏng này, sợ rằng Mạnh Tinh vì muốn tránh ngại ngùng mà đến làm bạn cũng không muốn nữa.

Cuối cùng, Hứa Vân Vọng đành buồn bã ngồi trở lại bên cạnh Hứa Vân Triển.

Nhìn đứa em trai ủ rũ, cụp mắt xuống như quả bóng xì hơi, Hứa Vân Triển chỉ có thể âm thầm lắc đầu. Con gái đâu phải dễ theo đuổi như vậy, nhất là còn là con gái của Mạnh Vân Đình.

Mạnh Vân Đình đâu phải người dễ chọc, muốn theo đuổi con gái ông ấy, thằng nhóc ngốc này chắc còn phải chịu nhiều khổ sở!

Phó Tư Văn quả thực là cố ý. Trước khi bước vào phòng, cậu ta đã nghĩ sẵn sẽ ngồi cạnh Mạnh Tinh rồi.

Hứa Vân Vọng thể hiện quá rõ ràng, gần như muốn viết ba chữ "tôi thích Mạnh Tinh" lên mặt.

Nếu không phải vì Hứa Vân Vọng là đứa nhỏ anh ta nhìn lớn lên từ nhỏ, thì Phó Tư Văn sớm đã đá văng cậu ra rồi.

Anh đưa thực đơn cho Mạnh Tinh: “Xem thử em muốn ăn gì.”

Mạnh Tinh nhận lấy thực đơn, lễ phép nói cảm ơn: “Cảm ơn anh Tư Văn.”

Trong lòng Phó Tư Văn có chút ngạc nhiên. Nếu anh không hiểu lầm, thì cô gái nhỏ cảnh giác với mình ban nãy dường như đã không còn đề phòng nữa, ít nhất là không còn né tránh.

Là trên đường đến đây Mạnh Triết Lan đã nói gì với cô ấy sao?

Đúng là một đứa bé ngoan ngoãn và nghe lời.