Chương 17

Cô theo bản năng dịch vài bước về phía Mạnh Triết Lan đang đứng.

Hành động nhỏ ấy của Mạnh Tinh bị Phó Tư Văn nhìn thấy rõ mồn một.

Nhìn thấy khoảng cách mà Mạnh Tinh âm thầm kéo giãn ra, tâm trạng Phó Tư Văn bỗng trở nên có chút bực bội.

Nhưng anh đại khái cũng đoán được lý do khiến Mạnh Tinh giữ khoảng cách với mình.

Nhưng không sao, chỉ cần sau này gặp nhau nhiều hơn, nhất định cô sẽ quên đi sự lúng túng của lần đầu gặp mặt thôi.

Hứa Vân Triển hỏi Mạnh Tinh: “Tinh Tinh muốn ăn gì?”

Trong cái vòng tròn của bọn họ, hiếm khi có một em gái nhỏ như vậy, giọng nói của Hứa Vân Triển cũng bất giác dịu xuống.

“Em sao cũng được ạ, anh Vân Triển chọn là được rồi.”

Trước đây Mạnh Tế Sở đã dặn đi dặn lại cô, bảo phải tránh xa bạn bè của Mạnh Triết Lan, nhưng hiện tại xem ra, bạn của anh cả đều rất dễ gần.

Khi không cười, Mạnh Tinh trông có vẻ lạnh lùng, hơi khó tiếp cận, ngoài nét non nớt ra thì quả thực cô gần như giống hệt Mạnh Vân Đình.

Nhưng một khi cô cười lên, từ ánh mắt cong cong đến lúm đồng tiền nhỏ xíu nơi khóe môi, tất cả đều toát lên sự ngây thơ và trong sáng của một người chưa từng bị thế giới tổn thương.

Phó Tư Văn thầm nghĩ, Mạnh Vân Đình quả thực đã bảo vệ cô rất tốt.

“Vậy thì đến Lan Đình đi, đúng lúc dạo này bên đó ra vài món tráng miệng mới.” Phó Tư Văn liếc nhìn Mạnh Tinh, đề nghị nói, “Anh nghĩ Tinh Tinh chắc sẽ thích.”

Dù người thân và bạn bè đều gọi cô là Tinh Tinh, nhưng không hiểu sao, khi nghe Phó Tư Văn gọi như vậy, Mạnh Tinh lại cảm thấy hơi không tự nhiên. Tính luôn lần trước, họ mới chỉ gặp nhau có hai lần thôi mà.

Tại sao anh lại có thể gọi cô một cách thân mật và tự nhiên đến vậy?!

Mạnh Tinh trừng to mắt nhìn Phó Tư Văn, khiến anh không nhịn được liên tưởng đến một chú mèo con đáng yêu, vừa bị ánh nắng mặt trời làm ấm áp, vừa ngáp vừa vươn vai.

Mạnh Triết Lan hoàn toàn không nhận ra chút sóng gợn giữa Mạnh Tinh và Phó Tư Văn, anh gật đầu: “Được, vậy đi Lan Đình.”

Lan Đình là một câu lạc bộ tư nhân chỉ dành cho hội viên. Tuy phí hội viên rất cao, nhưng bù lại có tính riêng tư tuyệt đối. Ăn uống ở đó sẽ không lo bị làm phiền, hơn nữa lại gần căn cứ huấn luyện, Mạnh Tinh và Hứa Vân Vọng cũng không cần lo bị trễ buổi huấn luyện chiều, có thể yên tâm ăn một bữa trưa ngon lành.

Lên xe xong, Mạnh Triết Lan vừa cầm vô-lăng vừa nói với Mạnh Tinh: “Tư Văn và Vân Triển đều là bạn thân của anh, đối với họ em không cần cảm thấy ngại ngùng.”

Đối với Hứa Vân Triển thì Mạnh Tinh không có cảm giác gì, chỉ là Phó Tư Văn...

Cô luôn cảm thấy người này từ lời nói đến hành động, thậm chí cả ánh mắt nhìn cô đều mang theo một thứ cảm xúc nào đó khó diễn tả.

“Còn Vân Triển, ngày thường hay trêu chọc em trai mình nên nhìn có vẻ không nghiêm túc, nhưng bản chất vẫn là một người anh tốt, chỉ là kém anh chút xíu thôi. Còn Tư Văn ấy hả, nếu sau này có chuyện gì mà liên lạc không được với anh, em có thể tìm cậu ta. Người này rất đáng tin.”

Mạnh Triết Lan thấy vẻ mặt Mạnh Tinh có phần kỳ lạ, còn tưởng rằng cô ngại làm phiền người khác, bèn nói: “Không cần ngại đâu, mấy chuyện này anh sẽ trả nợ giúp em.”

“Nhưng em cảm thấy anh ấy hơi kỳ lạ một chút.”

“Ai cơ?”

Ngập ngừng hai giây, cô vẫn nói thật: “...anh Tư Văn.”

Nghe xong câu trả lời của Mạnh Tinh, Mạnh Triết Lan cười đến mức không dừng lại được.

Anh nghĩ, vị tổng giám đốc Phó mà tung hoành thương trường không đối thủ, chắc chắn nằm mơ cũng không ngờ một ngày lại bị người ta dùng từ “kỳ lạ” để hình dung.