Hứa Vân Vọng nhớ Phó Tư Văn từng chơi nhϊếp ảnh một thời gian, kỹ thuật cực kỳ tốt, từng đạt giải thưởng quốc tế. Dưới ống kính của anh, chắc chắn cậu sẽ trông rất đẹp trai!
Ai ngờ, Phó Tư Văn chỉ lạnh nhạt liếc cậu một cái: “Anh không có chụp.”
“Nhưng mà…”
Rõ ràng lúc nãy Hứa Vân Vọng vừa liếc thấy anh đang cầm điện thoại chụp ảnh mà.
“Em nhìn nhầm rồi.”
Cậu còn định nói thêm gì đó thì nghe thấy tiếng còi huấn luyện viên vang lên.
Hứa Vân Vọng chỉ đành mang theo một bụng đầy nghi vấn mà chạy trở lại hàng ngũ tập hợp.
“Tôi làm chứng cho Tiểu Vọng nhé, lúc nãy tôi cũng thấy cậu cầm điện thoại.” Hứa Vân Triển nói từ phía sau Phó Tư Văn.
“Cậu cũng nhìn nhầm rồi.”
Phó Tư Văn mặt không đổi sắc, tắt điện thoại, không để người khác có cơ hội nhìn trộm.
Mạnh Triết Lan thì hoàn toàn chẳng để ý: “Tư Văn nói không chụp thì chắc chắn là không chụp.”
Theo anh ta thấy, chuyện này Phó Tư Văn chẳng có lý do gì để nói dối cả.
“Đừng bận tâm chuyện Tư Văn có chụp hay không nữa, tốt nhất là mau chụp cho Tiểu Vọng vài tấm đẹp đẹp, để thỏa mãn ước muốn của thằng bé đi.”
Dù sao thì bọn họ cũng mượn danh đi thị sát để vào đây, nên đứng một lát rồi cũng theo người phụ trách căn cứ đến phòng họp.
Trên đường đi, Mạnh Triết Lan trò chuyện với Hứa Vân Triển một cách lơ đãng: “Sao cậu không nói với Tiểu Vọng về quan hệ giữa tôi và Tinh Tinh?”
Hứa Vân Triển thản nhiên đáp: “Quên mất.”
“Thằng nhóc này lúc nãy chắc chắn nghĩ tôi là tên biếи ŧɦái muốn bao nuôi nữ sinh viên xinh đẹp.”
Nghĩ đến ánh mắt của Hứa Vân Vọng nhìn mình lúc nãy, Mạnh Triết Lan vừa buồn cười vừa tức giận: “Nhưng mà, nó cũng khá bảo vệ Tinh Tinh đấy, cũng không uổng công tôi chiều chuộng nó bấy lâu nay.”
Hứa Vân Triển như nhớ ra điều gì đó, mở miệng thăm dò: “Tinh Tinh nhà cậu lớn lên xinh đẹp như vậy, chắc trong trường cũng không thiếu người theo đuổi nhỉ.”
Nghe đến đó, chân mày Mạnh Triết Lan nhíu lại, vẻ mặt không đồng tình chút nào: “Thôi thôi, con bé còn mấy tháng nữa mới đủ tuổi trưởng thành, giờ yêu đương là quá sớm, quá sớm rồi!”
“Con bé cũng lên đại học rồi, nếu thật sự thích ai đó thì cậu ngăn cản nổi à?”
“Mắt con bé cao lắm, người bình thường không lọt nổi vào mắt con bé đâu. Hơn nữa còn có chú út tôi mà, nếu có ai thích Tinh Tinh, chắc chắn phải qua ải của ông ấy trước. Tôi đoán mấy thằng nhóc đó không chết thì cũng lột da.”
Người đang định thăm dò giúp em trai – Hứa Vân Triển: “…”
Phó Tư Văn khựng chân lại, ngón tay thon dài không kìm được mở album ảnh trong điện thoại.
Anh đã lừa Hứa Vân Vọng.
Vừa nãy anh thực sự có chụp ảnh, chẳng qua người anh chụp không phải là Hứa Vân Vọng.
Mà là một cô gái xinh nhỏ đẹp nào đó.
Anh không sợ bố của cô, thậm chí còn rất mong chờ được ăn trưa cùng cô.
—
Khi Mạnh Tinh theo Hứa Vân Vọng đến phòng họp, cô không hề nghĩ sẽ lại gặp Phó Tư Văn ở đó.
“Chào em, anh là Hứa Vân Triển, anh trai của Hứa Vân Vọng.”
Hứa Vân Triển tự nhiên chào hỏi Mạnh Tinh.
“Chào anh Vân Triển ạ.”
Mạnh Tinh ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, quả nhiên có vài phần giống với Hứa Vân Vọng.
Chỉ là, anh ta đã quen ở vị trí cao, cho dù cố tình thu lại khí chất sắc bén, vẫn khiến người ta không dễ dàng đến gần.
Mạnh Tinh nghĩ, chẳng trách lại có thể làm bạn với anh cả của cô.
Hứa Vân Triển không nhịn được mà bật cười, cảm khái nói: “Khó trách ai cũng muốn có em gái, cùng một cách xưng hô, nhưng nghe từ miệng em gái thì ngọt hơn hẳn.”
Mạnh Tinh còn chưa kịp phản ứng gì thì một bóng dáng cao lớn đã đứng trước mặt cô.
Là người lần trước cô từng gặp ở nhà anh trai.
Không biết vì sao, chỉ cần thấy anh là Mạnh Tinh liền cảm thấy căng thẳng, thậm chí có phần không dám ngẩng đầu nhìn anh.
“Chào em, anh là Phó Tư Văn.”
Một bàn tay đưa ra trước mặt Mạnh Tinh.
Dù Mạnh Tinh không phải là người mê tay, cô vẫn cảm thấy tay của Phó Tư Văn rất đẹp.
Các ngón tay trắng trẻo, thon dài, đốt ngón rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, trông như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
“Chào anh, anh Tư Văn.”
Khi chạm vào lòng bàn tay mềm mại như ngọc của Mạnh Tinh, trong đầu Phó Tư Văn chỉ có một suy nghĩ — tay cô ấy thật nhỏ.
Nhưng, vừa vặn nằm trọn trong lòng bàn tay anh, như thể được tạo ra dành riêng cho anh vậy.
“Ừm.”
Rõ ràng là một cuộc trò chuyện rất bình thường, nhưng Mạnh Tinh lại cảm nhận được sự vui vẻ trong giọng nói của anh.
Hình như anh ấy đang rất vui?
Mạnh Tinh len lén ngẩng đầu nhìn anh, quả nhiên thấy khóe môi anh đang cong lên khẽ cười.
Thấy Mạnh Tinh nhìn sang, nụ cười nơi khóe môi anh càng rõ ràng hơn.
Mặc dù lần trước chỉ là lướt qua trong chốc lát, nhưng Mạnh Tinh vẫn ghi nhớ rõ gương mặt anh trong đầu.
Gương mặt tuấn tú đến mức nổi bật, dù từ nhỏ đến lớn Mạnh Tinh đã thấy không ít người đàn ông đẹp trai, nhưng ngay khi vừa nhìn thấy Phó Tư Văn, cô vẫn bị vẻ ngoài của anh làm cho kinh ngạc.
Chỉ là lần gặp đầu tiên đó diễn ra trong một tình huống khá ngượng ngùng, dù chuyện ấy đã qua được một thời gian, nhưng mỗi khi thấy Phó Tư Văn, Mạnh Tinh vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên.