Góc chụp rất đẹp, đến cả ánh nắng gay gắt cũng trở nên dịu dàng qua ống kính.
Hoặc có lẽ là vì cô gái trong ảnh quá xinh đẹp, nên mỗi bức ảnh đều trông như áp phích đã được chỉnh sửa kỹ càng.
Nhưng sắc mặt Hứa Vân Vọng dần dần trở nên khó coi.
Cậu lướt tiếp mấy tấm, tấm nào cũng để Mạnh Tinh ở vị trí trung tâm, thỉnh thoảng có cậu lọt vào khung hình thì cũng chẳng có cái nào đủ cả mặt.
Rõ ràng, Mạnh Triết Lan là nhắm vào Mạnh Tinh mà chụp.
Hứa Vân Vọng hỏi với giọng hơi lạ: “Anh Triết Lan, sao anh lại chụp bạn học của em?”
“Đương nhiên là anh phải chụp con bé rồi.” Mạnh Triết Lan nhìn cậu với vẻ kỳ lạ, như thể ngạc nhiên tại sao cậu lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.
Nghe đến đó, ánh mắt Hứa Vân Vọng nhìn Mạnh Triết Lan đã tràn đầy cảnh giác.
Mạnh Triết Lan hơi khó hiểu: “Sao lại nhìn anh như thế?”
Hứa Vân Vọng nghiến răng nói: “Đó là bạn học của em.”
Còn là cô gái em thích nữa, cậu âm thầm bổ sung trong lòng.
Cho nên, cho dù đối phương có là Mạnh Triết Lan đi chăng nữa, cậu cũng nhất định phải bảo vệ Mạnh Tinh.
Cậu nhanh tay lẹ mắt xóa hết mấy tấm ảnh Mạnh Triết Lan đã chụp Mạnh Tinh.
“Ê ê ê, em thằng nhóc này làm cái gì vậy hả! Anh còn chưa kịp gửi cho chú út của anh xem mà, em xóa sạch hết là sao?”
“Còn muốn gửi cho chú út anh xem?” Hứa Vân Vọng càng giận hơn, lại thêm một “chú út” từ đâu chui ra nữa vậy?!
Thấy Hứa Vân Vọng đỏ bừng cả mặt mày, Mạnh Triết Lan dần dần cũng hiểu ra, anhnta liếc sang Hứa Vân Triển – người vẫn đứng một bên như người ngoài cuộc – rồi cười nói: “Chẳng lẽ anh em chưa nói cho em biết?”
“Nói cho em cái gì cơ?”
“Đồ ngốc.” Mạnh Triết Lan gõ nhẹ vào đầu Hứa Vân Vọng, “Mạnh Tinh… Mạnh Triết Lan, em không thấy có gì lạ sao?”
“Mạnh Tinh, Mạnh Triết Lan…” Cậu lặp lại hai cái tên đó một lần nữa, rồi bỗng trừng to mắt nhìn về phía Mạnh Triết Lan: “Mạnh Tinh là em gái anh!”
“Cuối cùng cũng nhận ra rồi, cũng không đến mức quá ngu.” Mạnh Triết Lan khôi phục lại ảnh đã xóa trong mục “mới xóa gần đây, trêu ghẹo nói: “Là anh trai của Mạnh Tinh, anh chụp mấy tấm ảnh lúc con bé huấn luyện rồi gửi cho bố ruột của cô ấy xem, thế có gì sai sao?”
Hứa Vân Vọng lắp bắp xin lỗi: “Không sai, không sai, xin lỗi anh Triết Lan, là em… hiểu lầm anh rồi.”
“Thôi được rồi, nể tình em bảo vệ em gái anh như vậy, chuyện vừa rồi anh không so đo với em.” Mạnh Triết Lan khoát tay tỏ vẻ không sao.
Anh ta liếc nhìn Mạnh Tinh đang ngồi dưới bóng cây, “Đến em còn thấy được anh, mà sao Tinh Tinh nhà anh vẫn chưa phát hiện ra nhỉ? Chẳng lẽ cả nhóm bọn mình lại không có sức hút đến vậy sao?”
Không phải Mạnh Triết Lan khoe khoang, ngoại hình của mấy người họ dù ở đâu cũng thuộc dạng số một số hai, có không ít học sinh liếc nhìn họ liên tục, chỉ có mỗi Mạnh Tinh là từ đầu đến giờ chẳng thèm liếc về phía bọn họ một cái.
“Vậy… hay để em gọi cậu ấy lại đây?”
Mạnh Triết Lan ngăn Hứa Vân Vọng lại, giờ nghỉ chỉ có mười phút, sắp đến giờ tập hợp rồi, cứ để con bé nghỉ ngơi cho khỏe thì hơn.
“Chờ giữa trưa giải tán, em dẫn Tinh Tinh đến phòng họp, mấy anh sẽ dẫn hai đứa ra ngoài cải thiện bữa ăn.”
Hứa Vân Vọng có chút do dự.
“Yên tâm đi, bọn anh sẽ xin phép giúp cho, trước giờ tập trung buổi chiều sẽ đưa hai đứa về.”
Lúc này Hứa Vân Vọng mới gật đầu đồng ý.
“À đúng rồi, anh Tư Văn, lúc nãy em thấy anh cũng có chụp ảnh, mấy tấm anh chụp có thể gửi cho em không?”