Người phụ trách không nghi ngờ gì, liền dẫn họ đến khu vực huấn luyện.
Biển hướng dẫn của khoa Toán học to và rất nổi bật.
Phó Tư Văn liếc mắt một cái đã lập tức nhìn thấy Mạnh Tinh trong đám đông.
Giữa một nhóm sinh viên ít nhiều đã bị nắng làm sạm da, gương mặt thanh tú của Mạnh Tinh rõ ràng là làm người ta khó có thể bỏ qua.
Nửa khuôn mặt dưới chiếc mũ quân đội vẫn trắng nõn đến chói mắt, đôi môi mềm mại dường như vừa bị chủ nhân mím lại, đỏ mọng óng ánh như phủ một lớp nước mỏng.
Đồng tử Phó Tư Văn hơi co lại.
Thật là muốn mạng mà.
“Hình như gầy đi rồi.” Giọng nói xót xa của Mạnh Triết Lan vang lên sau lưng Phó Tư Văn, “Chuyện này mà để chú út của tôi biết thì chín mươi chín phần trăm là tôi bị đánh.”
Mạnh Triết Lan hiểu rất rõ, dù nguyên nhân khiến Mạnh Tinh gầy đi là do huấn luyện quân sự, nhưng người chú út yêu con gái như mạng kia chắc chắn sẽ không nghe anh ta giải thích.
Thật ra không chỉ có chú út của anh ta, bất kỳ ai trong nhà cũng đều như thế.
Ngay cả Mạnh Tế Sở – người bình thường vốn không hợp tính với anh ta dạo này cũng thường xuyên gọi điện hỏi thăm tình hình của Mạnh Tinh.
Từ lúc chào đời, Mạnh Tinh đã nhận được sự cưng chiều của tất cả mọi người trong gia đình.
Hứa Vân Triển không tin: “Cậu nói nghe khoa trương quá rồi đấy.”
“Không tin cũng được, chờ ngày nào đó cậu tận mắt thấy, cậu sẽ tin thôi.”
“Nhưng mà, đâu mới là người cậu đang nói tới?”
Hứa Vân Triển vẫn chưa gặp Mạnh Tinh bao giờ, cô gái mà em trai mình luôn nhắc đến khiến anh ta tự nhiên cũng thấy tò mò.
Mạnh Triết Lan liếc anh ta một cái với vẻ “cái này cũng phải hỏi à”: “Người xinh nhất ấy.”
Hứa Vân Triển: “……”
Giờ mấy đứa nhỏ ai cũng xinh, sao anh ta có thể nhận ra ngay được chứ…
“Dãy thứ ba, hàng bên trái, người thứ hai?” Hứa Vân Triển hỏi với chút không chắc chắn.
Mạnh Triết Lan gật đầu.
Tưởng chỉ là ông anh trai cuồng em gái tự tâng bốc thôi, ai ngờ không hề nói quá chút nào.
Không thể không thừa nhận, cô nhóc này đúng là rất xinh đẹp.
Bảo sao Hứa Vân Vọng lại nói ra được cả mấy câu như “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.
“Tất cả chú ý, quay phải!”
Hứa Vân Vọng xoay người: “……”
Vừa quay người lại đã thấy Phó Tư Văn và những người khác đứng ở ven sân, Hứa Vân Vọng còn tưởng mình nóng đến mức hoa mắt sinh ảo giác.
Cho đến khi thấy ông anh trai mình cực kỳ qua loa phất tay chào cậu, lúc ấy cậu mới xác định là người thật.
Chỉ là huấn luyện viên đang ở ngay bên cạnh, mắt nhìn chằm chằm vào từng cử động của họ, Hứa Vân Vọng không tiện chào hỏi, đành ở đằng xa nháy mắt ra hiệu với họ một cái.
“Nghỉ ngơi chỉnh đốn mười phút.”
Theo hiệu lệnh của huấn luyện viên, hàng ngũ vốn ngay ngắn bỗng như bị xả hết năng lượng, ngay lập tức trở nên lộn xộn, rã rời.
Sau khi giải tán, Mạnh Tinh cùng Tất Tình Tình khoác tay nhau đi về phía bóng cây để uống nước.
Cả người Mạnh Tinh lúc này vừa mệt vừa nóng vừa khát, hoàn toàn không để ý đến nhóm người Mạnh Triết Lan.
Lê Vũ Thời vốn là người bản địa ở Cảnh Thành cũng chẳng được hưởng ưu đãi con nhà địa phương gì. Sau mấy ngày nắng nóng dồn dập, cuối cùng hôm qua cô ấy đã kiệt sức và phải vào phòng y tế truyền dịch, đến giờ vẫn chưa ra.
“Anh Tư Văn, anh Triết Lan, anh!” Hứa Vân Vọng như thể chẳng thấy mệt mỏi chút nào, hào hứng chạy tới bên cạnh bọn họ: “Sao các anh lại đến đây vậy?”
Hứa Vân Triển lấy khăn tay từ túi ra đưa cho Hứa Vân Vọng, ra hiệu cậu lau mồ hôi trước đi.
“Đại diện cho gia đình đến thăm em.”
Thật ra mỗi năm Hứa Vân Vọng đều tham gia trại hè, trại đông… kiểu huấn luyện này nhà họ Hứa vốn chẳng mấy bận tâm.
Nhưng Hứa Vân Vọng vẫn rất biết điều, lập tức làm vẻ mặt thụ sủng nhược kinh.
“À đúng rồi, anh Triết Lan, lúc nãy anh có chụp em đúng không, nhanh cho em xem thử có ngầu không!”
Mạnh Triết Lan vẫn đang mở điện thoại, Hứa Vân Vọng liền ghé vào xem. Nhưng rồi cậu bất ngờ phát hiện, nhân vật chính trong ảnh cũng không phải là mình.