Chương 13

Mạnh Triết Lan thật sự gật đầu, liếc nhìn cây cối dưới lầu bị nắng đến rũ rượi, như thể đang nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Mạnh Tinh vậy.

“Chẳng lẽ cậu không xót cho Tiểu Vọng nhà cậu à?”

“Xót gì chứ, ra ngoài rèn luyện nửa tháng, về là khí sắc khác hẳn, tôi còn vui mừng không kịp!”

“Nhà tôi thì không được, Tinh Tinh nhà tôi là một cô gái nhỏ, sao có thể chịu nổi cái nắng này chứ!”

Nghe tới đây, ngón tay đang chơi chơi cờ với Kỳ Dục của Phó Tư Văn khẽ khựng lại.

Khoảng ngừng quá lâu khiến Kỳ Dục nghi hoặc nhìn sang.

Phó Tư Văn khẽ lắc đầu rồi tiếp tục đánh cờ.

Hứa Vân Triển vỗ vai Mạnh Triết Lan, “Tạo mưa nhân tạo thực sự không cần thiết, còn không bằng cậu hỏi thử Kỳ Dục xem cậu ta có thể dẫn cậu vào căn cứ không.”

Tận mắt nhìn thấy bọn nhỏ huấn luyện ra sao, có lẽ sẽ yên tâm hơn.

Mạnh Triết Lan lập tức quay sang nhìn Kỳ Dục, Mạnh Tinh trong điện thoại toàn nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, dù sao thì anh phải tận mắt nhìn thấy mới yên lòng.

“Lần này là huấn luyện khép kín, hơn nữa danh sách giáo viên dẫn đoàn cũng đã được xác định từ sớm rồi.”

Ý là tìm anh ta cũng vô ích thôi.

“Thật ra cậu không cần lo đến thế, Tiểu Vọng chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho em gái cậu.”

“Sao cậu chắc vậy?” Mạnh Triết Lan nheo mắt nghi ngờ nhìn Hứa Vân Triển.

“Bởi vì… mọi người là bạn học mà. Tiểu Vọng lại là lớp trưởng, trước khi xuất phát đã chuẩn bị bộ sơ cứu cho từng bạn trong lớp.”

Hứa Vân Triển ngừng lại một nhịp, cuối cùng vẫn không nói ra chuyện Hứa Vọng vừa gặp đã phải lòng Mạnh Tinh.

Tình cảm có sự can thiệp quá sớm từ phụ huynh thường rất dễ bị dang dở giữa chừng.

Cũng giống như việc anh ta không nói cho Hứa Vọng biết rằng, Mạnh Tinh chính là em gái của Mạnh đại ca.

Anh ta hy vọng Hứa Vân Vọng có thể trải qua một mối tình không dính dáng đến bất kỳ lợi ích nào, một mối tình thuần túy.

“Vả lại tính cách của Tiểu Vọng chẳng phải các cậu đều biết rồi sao, tốt bụng, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho từng bạn trong lớp.”

“Thật ra cũng đơn giản thôi.” Phó Tư Văn vừa ăn gần hết quân cờ của Kỳ Dục vừa nói: “Cậu quyên góp một tòa nhà cho căn cứ, rồi chọn thời gian qua thị sát.”

“Đúng là một cách hay, tôi lập tức gọi cho thư ký lo chuyện này.” Mạnh Triết Lan rút điện thoại gọi cho thư ký.

“Đến lúc đó tôi đi cùng cậu.”

Mạnh Triết Lan tưởng mình nghe lầm: “Gì cơ?”

Phó Tư Văn vuốt ve quân cờ trắng mịn trong tay, chậm rãi nói: “Trước đó tôi đã quyên góp một khu ký túc xá.”

Mạnh Triết Lan không suy nghĩ nhiều về động cơ của Phó Tư Văn, lập tức đồng ý: “Vậy tốt quá, đến lúc đó chúng ta cùng đi.”

Hứa Vân Triển giả vờ bất đắc dĩ, đưa tay xoa trán: “Đã có ký túc xá rồi thì tôi quyên góp cái sân thể dục vậy, tiện thể đi thăm Tiểu Vọng. A Dục, cậu đi không?”

Kỳ Dục xua tay: “Tôi đâu phải phụ huynh, không đi góp vui đâu.”

Chỉ là, ánh mắt anh ta khi nhìn sang Phó Tư Văn — người cũng chẳng phải phụ huynh — lại mang theo chút ẩn ý khó đoán.

Phó Tư Văn mặc kệ ánh mắt đánh giá của Kỳ Dục, dường như chưa bao giờ có ý định che giấu điều gì, dù sao trong nhóm bạn tốt này thì tâm tư của Kỳ Dục là tinh tế nhất.

Ngay sau đó, anh như chợt nghĩ tới điều gì vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên.



“Phó tổng, Mạnh tổng, Hứa tổng, mời bên này.” Người phụ trách căn cứ đi trước dẫn đường, nghiêm túc giới thiệu chi tiết tình hình của căn cứ huấn luyện.

Chỉ là mấy người đi theo chẳng mấy ai để tâm đến lời anh ta nói, rõ ràng tâm trí không đặt ở đây.

Mạnh Triết Lan hỏi:

“Tôi nghe nói tân sinh viên của Đại học Cảnh Thành đang huấn luyện ở đây?”

Người phụ trách gật đầu, nói rằng bọn họ đã hợp tác với Đại học Cảnh Thành nhiều năm rồi, năm nào tân sinh viên cũng đến đây huấn luyện quân sự.

“Dẫn bọn tôi qua xem thử đi.”