Mạnh Tinh nhìn quanh căn nhà trống trải, cuối cùng vẫn nghe lời Mạnh Triết Lan, không rời đi đâu cả.
Mạnh Triết Lan vì mảnh đất ở phía Đông thành phố mà bận đến đầu óc quay cuồng, đến nỗi khi dẫn Phó Tư Văn về nhà lấy tài liệu, hoàn toàn quên mất việc Mạnh Tinh đang ở nhà.
Vì phong cách trang trí nổi bật của Mạnh Triết Lan, ngay khi bước vào cửa, Phó Tư Văn đã nhìn thấy Mạnh Tinh mặc đồ ngủ đang ngồi xem TV trong phòng khách.
Ánh mắt vốn hờ hững của anh bỗng hiện lên một tia sáng khó đoán.
Nghe thấy tiếng động, Mạnh Tinh ngạc nhiên nhìn người đàn ông xa lạ đang đứng ở lối vào.
Không phải anh cả nói hôm nay không về sao?
Vậy người này là ai?
Đôi mắt to xinh đẹp của Mạnh Tinh đầy nghi hoặc, cứ thế ngơ ngác đối diện với ánh mắt của Phó Tư Văn, đôi môi đỏ mọng khẽ hé...
Có lẽ vì ở nhà một mình có chút sợ hãi, nên Mạnh Tinh đã bật hết đèn trong nhà. Làn da vốn đã trắng mịn của cô dưới ánh đèn vàng ấm lại càng giống như ngọc quý được điêu khắc, quý giá vô cùng.
Trên mắt cá chân mảnh mai còn đeo một sợi dây đỏ, có gắn hoa văn hình ngôi sao tinh xảo, lấp lánh dưới ánh đèn.
Màu đỏ và trắng tạo nên một cảm giác thị giác đối lập đầy mãnh liệt.
Rõ ràng là thuần khiết dễ thương nhưng lại kỳ lạ khiến người ta rung động.
Khiến người khác bất giác cảm thấy miệng khô lưỡi nóng.
“Phó Tư Văn, sao cậu không vào?” Mạnh Triết Lan theo sau thấy Phó Tư Văn đứng mãi không nhúc nhích thì nghi hoặc bước lên nhìn thử.
Ngay giây tiếp theo, Phó Tư Văn đã bị Mạnh Triết Lan – với vẻ mặt kinh ngạc – đẩy ra ngoài cửa và đóng sầm lại.
Phó Tư Văn: “……”
Mạnh Tinh như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, chỉ vào chỗ Phó Tư Văn vừa đứng hỏi: “Anh cả, đó là bạn của anh ạ?”
Mạnh Triết Lan gật đầu đầy lúng túng, trong lòng thầm chửi mình đúng là bận đến lú lẫn, sao lại dẫn người đến đây cơ chứ.
Mạnh Tinh từ từ đứng dậy khỏi sofa, “Hai người có chuyện cần bàn à? Vậy em về phòng trước.”
“Không cần, không cần…” Mạnh Triết Lan đưa tay ngăn cô lại, “Anh cả chỉ lấy chút đồ rồi đi ngay.”
“Dù sao cũng là bạn của anh, để người ta đứng ngoài cửa như vậy không lịch sự đâu, em không sao mà.” Nói xong, Mạnh Tinh liền quay về phòng của mình.
Ngoài cửa, Phó Tư Văn vẫn giữ nguyên tư thế bị đẩy ra ngoài, mắt cụp xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Một lúc sau, Mạnh Triết Lan mới mở cửa với vẻ mặt đầy áy náy.
“Thật ngại quá, Tư Văn, lúc nãy tôi vội quá nên... Mau vào đi.”
“Lại đổi người rồi à?”
Những chuyện riêng tư của Mạnh Triết Lan, Phó Tư Văn cũng biết đôi chút.
Tuy anh vốn không quen người lạ đến gần mình, nhưng cũng chưa bao giờ can thiệp vào lối sống của bạn bè.
Câu này đúng ra anh không nên nói, nhưng lại như bị trúng tà, không thể khống chế bản thân.
Cứ như muốn xác nhận điều gì đó.
Kết quả chỉ nghe thấy Mạnh Triết Lan nghiêm mặt nói: “Cậu đừng nói bậy, đó là tiểu tổ tông của nhà tôi.”