Không khí trong hành lang như đông cứng lại. Từng bước chân của Lục Thừa Nguyên vang lên lạnh lẽo, áp lực đè nặng lên l*иg ngực Thích Nguyệt.
“Thật sự chỉ là dạo chơi?” Anh lặp lại, dừng lại trước mặt cô.
Thích Nguyệt nuốt khan, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Ừm. Em ở nhà cả ngày, chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí một chút.”
Lục Thừa Nguyên im lặng nhìn cô, ánh mắt tối như vực sâu. Bàn tay anh bất ngờ vươn ra, cầm lấy cổ tay cô. “Vậy cần gì giấu đồ vào trong áo khoác?”
Thích Nguyệt giật mình. Trong lúc vội vàng, cô đã sơ suất nhét con dao gấp vào túi ngoài. Tay anh siết chặt, kéo vật nhỏ ra trước mặt.
“Đây là thứ để đi dạo?” Giọng anh trầm thấp, chất chứa nguy hiểm ngấm ngầm.
Thích Nguyệt biết không thể chối nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên không né tránh. “Em không muốn tiếp tục bị anh giam cầm.”
Lục Thừa Nguyên sững người trong thoáng chốc. Sau đó, một nụ cười méo mó nở ra trên môi anh. “Giam cầm?” Anh cười nhẹ, rồi đột ngột đẩy cô vào tường, giọng nói lạnh tanh: “Nếu em coi yêu thương là giam cầm, vậy từ giờ anh sẽ cho em biết thật sự bị giam cầm là thế nào.”
“Anh không có quyền làm vậy” Thích Nguyệt nghiến răng.
“Anh có. Vì em là của anh.”
Ngay lúc đó, chuông điện thoại trong túi anh vang lên. Lục Thừa Nguyên cau mày, thả cô ra để nghe máy.
Thích Nguyệt không bỏ lỡ cơ hội. Khi anh quay lưng, cô lập tức giơ tay, dùng bình xịt mini giấu trong tay áo xịt thẳng vào mắt anh.
“Khốn kiếp!” Lục Thừa Nguyên hét lên, lùi lại ôm mắt.
Không chần chừ, Thích Nguyệt quay người, lao ra ngoài như một cơn gió. Cô chạy về phía khu vườn sau, tim đập thình thịch. Điểm mù trong camera – nơi cô và Lâm Nghiên đã hẹn.
Cô vừa đến cổng sau thì một chiếc xe đen trượt đến từ bóng tối. Cửa xe bật mở, Lâm Nghiên hét lên: “LÊN MAU!”
Không ngoái đầu nhìn lại, Thích Nguyệt lao vào xe. Ngay khi cửa đóng sập lại, chiếc xe phóng vụt đi.
Từ phía sau, tiếng gầm giận dữ của Lục Thừa Nguyên vang lên, kéo theo tiếng còi báo động chói tai cả khu biệt thự.
Cô đã trốn thoát.
Chiếc xe đen lao nhanh trên đường vắng, Thích Nguyệt ngồi trong ghế sau, tim đập thình thịch. Cô đã trốn thoát, nhưng cô biết anh sẽ không dễ dàng để cô đi như vậy. Lục Thừa Nguyên không bao giờ chấp nhận thất bại.
“Làm sao giờ?” Lâm Nghiên ngồi bên cạnh, mắt nhanh chóng quét qua màn hình điện thoại. “Hệ thống an ninh đã nhận diện xe của chúng ta rồi.”
Thích Nguyệt im lặng một lúc, nhìn về phía trước. Cô có thể cảm thấy mồ hôi lạnh trên lưng. Dù đã thoát khỏi biệt thự, nhưng Lục Thừa Nguyên luôn có cách để tìm ra cô.
“Chúng ta cần phải đổi xe.” Cô nói, giọng chắc chắn.
Lâm Nghiên gật đầu, bấm điện thoại gọi một cuộc.
Cả hai chỉ kịp chạy qua vài con phố, thì đột ngột có một chiếc xe đen khác chặn ngay trước mặt. Thích Nguyệt nhận ra đó là xe của Lục Thừa Nguyên. Cô thở gấp, trong đầu rối bời.
Chiếc xe phía trước dừng lại ngay lập tức, và từ trong xe bước ra một người đàn ông cao lớn, ánh mắt sắc bén.
Lục Thừa Nguyên!
CHƯƠNG 7
Tiếng gió rít qua những tán cây bên đường, lạnh đến gai người. Cửa xe phía trước bật mở, một bóng người bước xuống.
Lục Thừa Nguyên chậm rãi tiến về phía họ, từng bước chân dứt khoát vang vọng trên mặt đường . Ánh đèn xe chiếu rọi lên thân hình anh, làm nổi bật bộ vest đen được may đo hoàn hảo ôm sát đường cong cơ thể – vai rộng, eo hẹp, sống lưng thẳng tắp. Ánh sáng phản chiếu trên khuy áo bạc làm gương mặt anh thêm phần sắc nét.
Người qua đường dừng lại, nhiều ánh mắt ngoái nhìn, có người thậm chí khẽ thì thầm: "Ê, nhìn kìa! Chiếc xe màu đen đó hình như là bản giới hạn của Mercedes thì phải."
“Là minh tinh à?”, “Anh ta có bạn gái chưa? ”, "Con nhà ai mà đẹp trai thế này",..
Thích Nguyệt trong xe siết chặt tay, nhịp tim như loạn nhịp. Cô chưa từng thấy anh thế này – khí chất áp đảo, gương mặt anh tuấn nhưng đôi mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
“Chết tiệt, hắn tới thật rồi, bây giờ phải làm sao đây?”
Lâm Nghiên rít lên, mắt liếc gấp ra phía sau.
Không khí ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy. Thích Nguyệt định lao ra thì…
ẦM!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ phía bên kia đường. Một chiếc xe container bất ngờ mất lái, bánh xe rít lên ghê rợn rồi lao thẳng về phía Lục Thừa Nguyên.
“Tránh ra!” Lâm Nghiên hét thất thanh.
Nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Thân hình cao lớn của Lục Thừa Nguyên quay ngoắt lại, nhảy lùi, nhưng không tránh kịp. Chiếc xe container va mạnh vào thân xe anh vừa bước xuống, sức ép khiến cả thân xe hất ngược lên, va vào người anh, đẩy anh văng sang một bên.
Cơ thể anh đập mạnh vào cột đèn đường, đầu va vào mép đá sắc nhọn, máu lập tức loang đỏ phần tóc. Anh ngã gục, bộ vest đen nhuốm máu, ánh mắt trước khi nhắm lại vẫn nhìn về phía xe của Thích Nguyệt.
Mọi người ùa lại và nhanh chóng đưa anh đến Bệnh viện trung tâm.
Hai tiếng sau...
Lục Thừa Nguyên nằm bất động trong phòng cấp cứu, xung quanh là những thiết bị y tế chạy liên tục. Trên trán anh, vết thương được khâu lại kỹ lưỡng, băng trắng quấn ngang đầu. Bác sĩ cho biết: “Chấn động não nhẹ, có thể ảnh hưởng đến trí nhớ tạm thời.”
Nhưng chỉ vài phút sau khi tỉnh lại, anh mở mắt.
Và tất cả ký ức trở về như một cơn lũ.
Anh nhớ ánh mắt lạnh lùng của Thích Nguyệt khi khinh thường mình lúc còn là tên sinh viên nghèo. Nhớ cái đêm bị cô chuốc thuốc, rồi lừa rằng họ là người yêu. Nhớ những lời đường mật giả tạo.
Toàn bộ đều là dối trá!
Nụ cười méo mó xuất hiện trên môi anh. Không phải giận dữ bộc phát, mà là sự căm hận âm ỉ.
“Em lợi dụng tôi. Lúc tôi nghèo, em quay mặt. Bây giờ thì bày trò bỏ thuốc, giả yêu. Ha, rất tốt, Thích Nguyệt.”
Bên ngoài cửa kính, Thích Nguyệt vẫn đang đứng đó, khuôn mặt trắng bệch. Cô cảm nhận được sự thay đổi – một thứ gì đó khủng khϊếp vừa được đánh thức trong chàng thiếu niên kia.
Lâm Nghiên chạy tới, nói nhỏ: “Chúng ta phải đi ngay. Hắn… hắn tỉnh rồi, ánh mắt hắn rất lạ. Không giống trước.”
Thích Nguyệt quay đầu định bước đi thì cánh cửa phòng bệnh mở hé.