Chương 5: Giăng Bẫy

Thích Nguyệt cẩn thận suy tính từng bước. Cô không thể vội vàng, cũng không thể để lại dấu vết. Muốn thoát khỏi Lục Thừa Nguyên, cô phải khiến anh lơ là cảnh giác. Cô nhớ lại những ngày qua, mỗi khi cô tỏ ra ngoan ngoãn, anh sẽ bớt kiểm soát hơn. Cô cần phải diễn thật tốt.

Tối hôm đó, cô chủ động nấu một bữa ăn thịnh soạn. Lục Thừa Nguyên ngồi đối diện cô, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. Anh gắp thức ăn cho cô, giọng nói mang theo ý cưng chiều.

"Em hôm nay ngoan lắm."

Thích Nguyệt mỉm cười, khẽ cúi đầu.

"Anh đối xử tốt với em như vậy, em tất nhiên phải ngoan rồi."

Lục Thừa Nguyên khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm. Anh cầm lấy tay cô, nhẹ giọng nói.

"Em mãi mãi phải ngoan như thế này."

Thích Nguyệt khẽ rùng mình, nhưng vẫn nở nụ cười.

"Ừm."

Đêm khuya, Thích Nguyệt nhẹ nhàng mở mắt. Cô quay sang nhìn Lục Thừa Nguyên, anh đã ngủ say. Cô nín thở, chậm rãi rời khỏi giường. Mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như mèo.

Cô nhanh chóng lấy điện thoại trong không gian ra, gửi một tin nhắn cho Lâm Nghiên.

[Tôi sẽ trốn vào đêm mai, chuẩn bị xe và người đón tôi ở điểm hẹn.]

Sau đó, cô tắt điện thoại, cất vào không gian rồi lặng lẽ quay về giường.

Nhưng ngay khi cô vừa nằm xuống, một cánh tay mạnh mẽ lại vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lòng.

"Em lại muốn chạy sao?"

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, mang theo sự nguy hiểm chết chóc.

Tim Thích Nguyệt chợt siết lại. Cô ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Thừa Nguyên. Anh không hề ngủ.

Cô lập tức nở nụ cười, giọng điệu dịu dàng.

"Sao em có thể chạy được chứ? Em chỉ dậy đi vệ sinh thôi mà."

Lục Thừa Nguyên im lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười.

"Vậy sao?"

Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói khàn khàn.

"Em tốt nhất nên nhớ kỹ lời mình nói. Bằng không…"

Bàn tay anh siết chặt eo cô, mang theo sự cảnh cáo rõ ràng.

Thích Nguyệt mím môi, nhẹ giọng đáp.

"Em nhớ rồi."

Lục Thừa Nguyên không nói gì nữa, chỉ siết chặt vòng tay, giam cầm cô trong lòng.

Thích Nguyệt nhắm mắt lại, che giấu tia lạnh lẽo trong đáy mắt. Cô nhất định phải thoát khỏi anh.

Sáng hôm sau, Thích Nguyệt thức dậy với cánh tay của Lục Thừa Nguyên vẫn ôm chặt lấy cô. Cô nhẹ nhàng cựa quậy, nhưng vòng tay anh càng siết chặt hơn.

"Đừng nhúc nhích."

Giọng anh khàn khàn, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt.

Thích Nguyệt cắn môi, ngoan ngoãn nằm yên. Cô không thể để lộ bất cứ sơ hở nào vào lúc này. Phải chờ đến tối nay, khi kế hoạch đã sẵn sàng, cô mới có thể rời đi.

Nhưng cô không biết rằng, ngay khi cô khẽ nhắm mắt lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt Lục Thừa Nguyên. Anh biết cô đang che giấu điều gì đó. Anh không vạch trần, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Nếu cô thật sự dám chạy, anh nhất định sẽ khiến cô trả giá thật đắt.

Buổi chiều, Lục Thừa Nguyên nhận được một cuộc gọi, phải rời khỏi nhà trong vài giờ. Thích Nguyệt tận dụng cơ hội, nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc cần thiết. Cô không thể mang theo quá nhiều, chỉ lấy một số vật dụng quan trọng và vũ khí phòng thân từ trong không gian.

Nhìn thoáng qua đồng hồ, cô biết chỉ còn vài giờ nữa là đến thời điểm hẹn với Lâm Nghiên. Nhưng ngay khi cô vừa bước ra cửa, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.

"Em muốn đi đâu?"

Cả người Thích Nguyệt cứng đờ. Cô quay lại, nhìn thấy Lục Thừa Nguyên đứng dựa vào tường, ánh mắt tối đen. Anh trở về sớm hơn dự kiến.

Cô lập tức nở nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng.

"Em chỉ định ra ngoài dạo một chút."

Lục Thừa Nguyên khẽ cười, nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. Anh bước từng bước về phía cô, đôi mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm tư cô.

"Thật không?"

Thích Nguyệt cảm thấy cả người căng cứng. Cô biết, chỉ cần một câu trả lời sai, kế hoạch của cô sẽ hoàn toàn thất bại.