Bàn tay Lục Thừa Nguyên siết chặt lấy cổ tay Thích Nguyệt, không dùng quá nhiều sức nhưng đủ để cô cảm nhận được sự khống chế vô hình.
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như một con dã thú đang xác định con mồi có muốn chạy trốn hay không.
"Em đang chuẩn bị cái gì?" Giọng anh không nhanh không chậm, nhưng lại khiến người ta không rét mà run.
Thích Nguyệt cố gắng giữ bình tĩnh, nở một nụ cười dịu dàng.
"Em chỉ thấy trong nhà hơi thiếu đồ dùng cần thiết, nên muốn mua thêm một chút. Anh xem, cũng không có gì quan trọng cả."
Lục Thừa Nguyên liếc nhìn xe hàng, ánh mắt lướt qua những món đồ như dao găm, bật lửa, lương khô. Môi anh hơi nhếch lên, nhưng không nói gì, chỉ cầm lấy một hộp đồ ăn đóng hộp, ngắm nghía trong tay.
"Vậy sao?"
Thích Nguyệt gật đầu, cố gắng để bản thân trông tự nhiên nhất có thể.
"Đương nhiên rồi. Em đâu thể để anh ở nhà một mình mà không có đồ ăn chứ."
Lục Thừa Nguyên im lặng nhìn cô một lúc lâu, như muốn nhìn xuyên qua từng suy nghĩ trong đầu cô.
Sau đó, anh đột nhiên cúi người xuống, đến gần cô hơn.
"Em thật quan tâm đến anh."
Hơi thở của anh phả vào tai Thích Nguyệt, mang theo một chút lạnh lẽo khiến sống lưng cô cứng đờ.
Trực giác nói cho cô biết, anh không hoàn toàn tin lời cô nói.
Cô buộc phải đổi chiến thuật.
Thích Nguyệt chủ động vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh, giọng nói mềm mại như đang làm nũng.
"Đương nhiên rồi. Anh là bạn trai em mà. Bây giờ anh bị mất trí nhớ, em phải chăm sóc anh thật tốt chứ."
Lục Thừa Nguyên nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên cổ tay mình, đôi mắt tối lại.
Một lúc sau, anh bỗng nhiên nở nụ cười nhẹ.
"Phải không?"
Anh buông tay cô ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
"Vậy thì em không cần tự mình đi mua sắm. Từ giờ, cứ để người của anh lo là được."
Thích Nguyệt hơi sững người, sau đó nhanh chóng nhận ra ý tứ trong lời nói của anh.
Anh muốn kiểm soát tất cả mọi hành động của cô.
Không để cô có cơ hội chuẩn bị bất cứ thứ gì.
Cô siết chặt nắm tay, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười.
"Như vậy cũng tốt, đỡ mất công em chạy đi chạy lại."
Lục Thừa Nguyên hài lòng với câu trả lời của cô, cúi xuống nhặt một hộp chocolate bỏ vào xe đẩy.
"Vậy thì mua thêm cái này. Anh thích ăn ngọt."
Thích Nguyệt nhìn hộp chocolate, khóe miệng hơi giật giật.
Trong nguyên tác, Lục Thừa Nguyên không thích đồ ngọt.
Anh đang thử cô sao?
Cô lập tức điều chỉnh biểu cảm, cười nói.
"Đúng rồi, anh thích ăn cái này nhất mà. Trước đây mỗi lần em giận, anh đều mua một hộp cho em dỗ dành, đúng không?"
Lục Thừa Nguyên nhìn cô, trong mắt lóe lên một tia hứng thú khó lường.
Nhưng anh không hỏi thêm gì nữa.
"Đi thôi."
Anh đẩy xe hàng về phía quầy thanh toán, không cho cô cơ hội từ chối.
Thích Nguyệt bị động đi theo, trong lòng tràn đầy cảnh giác.
Cô biết rõ, Lục Thừa Nguyên dù mất trí nhớ, bản năng kiểm soát của anh vẫn không thay đổi.
Anh không tin cô hoàn toàn.
Và cô cũng không thể tin anh.
---
Sau khi trở về biệt thự, Thích Nguyệt phát hiện mọi thứ đã thay đổi.
Cửa chính và cửa sổ đều được lắp thêm hệ thống an ninh. Đám người giúp việc trở nên ít nói hơn hẳn, ánh mắt khi nhìn cô cũng lộ ra vẻ dè chừng.
Rõ ràng, Lục Thừa Nguyên đã ra lệnh giám sát cô chặt chẽ hơn.
Cô không còn tự do ra vào như trước nữa.
Thích Nguyệt cố gắng tỏ ra không để ý, cười nói với anh.
"Anh đi nghỉ trước đi, em sẽ dọn đồ vào bếp."
Lục Thừa Nguyên liếc nhìn cô một cái, rồi gật đầu.
"Được. Nhưng em cũng đừng thức khuya quá."
Anh xoay người lên lầu.
Đợi đến khi bóng dáng anh khuất hẳn, nụ cười trên mặt Thích Nguyệt cũng biến mất.
Cô mở lòng bàn tay ra, bên trong có một con chip nhỏ màu đen.
Đây là thiết bị theo dõi mà Lục Thừa Nguyên lén đặt vào túi áo cô.
Nếu không phải cô tinh ý, có lẽ đã không phát hiện ra.
Cô nhìn con chip một lúc, sau đó ném thẳng vào thùng rác.
Thích Nguyệt nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh.
Cô cần phải nhanh chóng tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát của anh.
Mạt thế sẽ đến rất sớm.
Và cô không muốn trở thành con rối trong tay Lục Thừa Nguyên.