Vạn Dao lái xe đến một vị trí mà sẽ không khiến người phụ nữ đầu cừu cảm thấy đề phòng. Cô dũng cảm bước xuống xe với một đống đồ trên tay: "Chào cô, tôi tên là Vạn Dao, tôi nên xưng hô với cô thế nào? Tôi muốn ở lại đây một tháng, những thứ này có thể dùng làm tiền thuê nhà được không?"
Con chó đốm nhỏ dường như cảm nhận được sự thiện ý của Vạn Dao, nó liền muốn tiến lại gần cô thêm hai bước, nhưng sau khi quay đầu nhìn chủ nhân thì nó lại lùi lại.
Người phụ nữ đầu cừu không hạ con cừu trên vai xuống. Ánh mắt sắc bén lướt qua Vạn Dao từ trên xuống dưới, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng cô. Sau đó, ánh mắt cô ấy dừng lại một lúc lâu trên đống đồ trong tay Vạn Dao.
Sự im lặng của người phụ nữ đầu cừu kéo dài quá lâu, đến mức Vạn Dao nghĩ rằng cô ấy chắc chắn sẽ từ chối mình. Nhưng không ngờ, giây tiếp theo, người phụ nữ đầu cừu đã lên tiếng: "Cô có thể ở nhà tôi một tháng. Với số tiền thuê nhà cô đưa, tôi còn có thể chuẩn bị đồ ăn cho cô. Nếu không ngại thì cô cứ gọi tôi là chị Dương."
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn những gì Vạn Dao tưởng tượng. Vạn Dao mang đống đồ vào nhà chị Dương và đặt chúng vào góc phòng.
Vào trong nhà, Vạn Dao mới nhận ra nơi này không đáng sợ như vẻ bề ngoài. Ngôi nhà của chị Dương rất sáng sủa, ánh đèn ấm áp khiến cả căn phòng nhuộm một màu vàng cam. Cách bố trí bên trong gần như giống hệt như những chiếc lều bạt của người Mông Cổ mà Vạn Dao từng thấy khi đi du lịch.
Bên trong cùng là một chiếc giường bán nguyệt lớn được làm bằng ván gỗ, được phủ đầy những tấm lông cừu làm đệm. Trên tấm đệm lông cừu có một chiếc bàn hình chữ nhật, chăn và quần áo được đặt dựa vào phần cong của tường. Trong góc có một chiếc tủ ba tầng, Vạn Dao đoán đó là nơi chứa đồ cá nhân của chị Dương.
Vạn Dao đặt đồ xuống và dứt khoát rời khỏi phòng, cô ngồi trên bậc cửa nhìn chị Dương xử lý con cừu vừa mang về.
Chị Dương dễ dàng treo con cừu lên một khung sắt ở ngoài nhà. Lúc này Vạn Dao mới thấy rõ trên người con cừu không có bất kỳ vết thương nào, có vẻ như nó chỉ đang ngất đi mà thôi.
Vạn Dao còn muốn quan sát kỹ hơn xem con cừu này còn sống hay đã chết, thì một tách trà sữa nóng hổi do chị Dương đưa tới đã cắt ngang suy nghĩ của cô.
Vạn Dao nhận lấy chiếc cốc tráng men, cảm nhận hơi ấm trên tay và ngước lên mỉm cười với chị Dương: "Cảm ơn chị."
Tay của chị Dương khẽ khựng lại, dường như không ngờ Vạn Dao lại gọi mình là "chị" nhanh như vậy, nhưng cô ấy cũng không phản đối cách gọi này.
Vạn Dao cúi đầu thổi bay lớp hơi nóng trên cùng và nhấp một ngụm nhỏ. Đó là hương vị mặn béo quen thuộc, giống như loại cô từng uống khi đi du lịch với bố mẹ.
Vạn Dao ngồi trên bậc cửa ôm tách trà sữa, nhìn chị Dương dùng con dao sắc bén rạch cổ họng con cừu trước tiên, cô ấy giữ chặt thân cừu đang giãy dụa, hứng máu cừu vào một cái thau kim loại lớn. Sau đó, cô ấy rạch một đường ở chân con cừu và dùng một cái bơm để làm toàn thân con cừu căng phồng lên, rồi lột da con cừu một cách dứt khoát và điêu luyện.
Chị Dương dùng cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ xẻ toạc bụng con cừu, nhanh chóng lấy hết nội tạng cho vào một chiếc thau khác, sau đó tiện chân gạt sang một bên. Cô ấy tiếp tục nhét đầy thân cừu bằng nhiều loại gia vị khác nhau, rồi dùng hai dùng hai cây gậy cao bằng cả người Vạn Dao để xiên nó, rồi đặt vào một lò nướng khổng lồ.
Chiếc lò nướng này không giống như những cái Vạn Dao từng thấy. Bên trong không hề có lửa, nhưng con cừu lại trở nên chín mềm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, rồi tỏa ra một mùi hương hấp dẫn.
Chỉ khoảng hai phút sau, chị Dương lại dùng sức, lấy cả con cừu ra khỏi lò, phết một lớp chất lỏng màu trắng lên trên, rồi đẩy nó vào lại.
Ánh hoàng hôn biến mất trên bầu trời, gió trên thảo nguyên cũng thổi mạnh hơn, cỏ bay tứ tung, run rẩy trong gió lạnh.
Trước đó, khi còn lênh đênh trên biển, những gói quà mà Vạn Dao mở được không có nhiều quần áo. Giờ đây cái lạnh trên thảo nguyên ùa tới, khiến cô không khỏi rùng mình.
Chị Dương đặt cây củ cải trong tay xuống, đi vào nhà. Khi ra ngoài, trên tay cô ấy có thêm một chiếc áo khoác da cừu dày dặn, ném lên vai Vạn Dao: "Mặc vào đi, ban đêm trên thảo nguyên lạnh lắm."
Vạn Dao ôm chặt chiếc áo khoác, lập tức cảm thấy ấm áp hơn, không còn rét run như trước: “Cảm ơn…”
Chị Dương ngắt lời Vạn Dao: "Không cần cảm ơn. Cô trả tiền thuê nhà, tôi cung cấp dịch vụ, đó là điều nên làm."
Vạn Dao mỉm cười với chị Dương: "Chị tốt thật đấy."
Lần đầu tiên, chị Dương tránh ánh mắt của Vạn Dao.