Chương 26: Đại Dương (26)

Vạn Dao ngẩng đầu, nhìn qua khe hở giữa các tấm gỗ, thấy những đám mây đen bao phủ toàn bộ bầu trời, sóng biển cuồn cuộn dâng lên từng đợt.

Thử thách bão tố đã bắt đầu.

Vạn Dao vào bếp, xử lý một phần vi cá mập. Hiện tại không có gia vị hay rau củ gì, cách đơn giản nhất chính là hấp chín.

Cô hấp vài chiếc vi cá mập để dự trữ cho những lúc cần thiết.

[Vi cá mập hấp (B): Tăng ba điểm thuộc tính thể lực trong vòng nửa giờ.]

Trước khi đồng hồ đếm ngược về 0, Vạn Dao đặt tất cả những vật dụng không cần thiết vào tủ, rồi khóa cửa tủ lại.

Sóng biển cuộn trào, mai rùa của Vạn Dao rung lắc ngày càng dữ dội. Lúc này, cô thầm cảm thấy may mắn vì mình không có tiền sử bị say sóng hay say xe, nếu không thì giờ này cô đã phải vào nhà vệ sinh ôm bồn cầu rồi.

Sóng đợt này còn chưa kịp lắng xuống, đợt khác đã ập tới. Vạn Dao cẩn thận quan sát tình hình phía trước. Những cơn sóng trên mặt biển hiện tại giống như tàu lượn siêu tốc khi mới bắt đầu, từ từ khiến người ta dần mất cảnh giác, sau đó sẽ xuất hiện một đợt sóng khổng lồ cuốn cả mai rùa lẫn người xuống đáy biển.

Khi tham gia trò chơi này, Vạn Dao còn chưa kịp lấy điện thoại. Giờ đây, trên mặt biển không có gì để giải trí, cô chỉ có thể chờ đợi trong bầu không khí u ám. Thời tiết này rất dễ khiến con người suy nghĩ miên man. Sức mạnh của tự nhiên là vô hạn, mặt biển tưởng chừng vẫn còn yên tĩnh, nhưng có thể ngay giây tiếp theo sẽ hất cô lêи đỉиɦ cao nhất, rồi lại nhấn chìm xuống tận đáy vực sâu.

Vạn Dao siết chặt dây thừng trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc dù hình ảnh lặp vẫn cứ đi lặp lại nhưng cô vẫn không dám lơ là dù chỉ một giây.

[Đếm ngược thời gian bão đến: 00:00.]

Đồng tử của Vạn Dao đột ngột co lại. Trong video livestream, hình ảnh phản chiếu trong mắt cô là một cơn sóng cao hơn một tòa nhà 20 tầng, đột ngột xuất hiện trước mặt, như một cây đinh ba của thần linh bổ xuống.

Đầu tiên là một tiếng động lớn, sau đó là một cú va chạm dữ dội.

Dù đã được cố định bằng dây thừng trên giường, nhưng Vạn Dao vẫn cảm nhận được lực đạo khổng lồ. Tiếng ù tai vang lên liên tục, lục phủ ngũ tạng đều chấn động.

Đây chính là sức mạnh của mẹ thiên nhiên.

Ngay cả chiếc thuyền mai rùa, vốn đã được coi là cấp cao trong Giải đấu sinh tồn vạn giới, cũng không thể chống đỡ được đợt sóng này. Cơ thể Vạn Dao chao đảo theo chiếc mai rùa, còn kí©h thí©ɧ hơn bất kỳ lần chơi tàu lượn siêu tốc nào. Cảm giác chóng mặt và buồn nôn ập đến.

Vạn Dao vươn tay siết chặt dây thừng, giống như hồi trước, dù sợ nhưng vẫn thích đi tàu lượn siêu tốc, cô nhắm chặt mắt lại. Thế nhưng, cơn bão không giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc ngắn ngủi, nhắm mắt là có thể vượt qua.

Sóng biển liên tục tấn công Vạn Dao. Đầu cô đau như búa bổ. Cơ thể và mai rùa như hòa làm một, cùng chịu đựng sự tấn công của sóng dữ. Mai rùa đã được nâng cấp hệ thống nổi, nên nó giống như một con lật đật khổng lồ. Vạn Dao cảm thấy mình như đang sống trong cái đầu của con lật đật đó, lúc thì chạm mặt đất, lúc thì lại lên đến điểm cao nhất.

Trong tình trạng này, Vạn Dao thậm chí còn không thể ngất đi.

Cô muốn phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng l*иg ngực dường như cũng đang cộng hưởng với sóng biển. Vạn Dao gào lên nhưng lại không nghe thấy tiếng của chính mình, chỉ có tiếng ù ù bên tai.

Những đợt sóng bất tận giống như giải đấu này. Dù biết rằng nó sẽ kết thúc sau 10 thế giới, biết rằng đợt sóng này nhiều nhất cũng chỉ kéo dài 5 ngày, nhưng lại dài đằng đẵng như không bao giờ có hồi kết.

Vạn Dao nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, cố gắng chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, cơn bão trên biển vẫn dữ dội như vậy. Vạn Dao nằm trên giường một lúc, dần thích nghi với sự chao đảo của sóng biển, sau đó cô xuống giường, từ từ lấy cá nướng và bánh mì ra ăn để bổ sung thể lực.

Bên ngoài gió bão đang rất mạnh, ra ngoài là điều không thể. Ở đây không có khái niệm thời gian, cô cũng không biết khi nào thì sóng biển sẽ ngừng. Nhưng cô cần tìm việc gì đó để làm. Vạn Dao men theo dây thừng từng bước đi đến kho, cô lấy một rương ngọc trai ra, buộc lại bằng dây thừng. Cô từ từ mở rương, sắp xếp lại chúng theo kích thước và độ bóng, rồi đóng gói lại. Sau đó, cô lại lấy san hô đủ màu ra, sắp xếp lại vào rương theo kích thước.

Các khối vàng bạc có kích thước cố định nên không cần sắp xếp. Vạn Dao ước tính sơ qua, nhẩm tính nếu có thể mang hết số vàng bạc này trở về, cô sẽ có thể mua được một căn biệt thự ở thành phố A.

Cô cũng sắp xếp lại số cá đã câu được, đặt những loại có số lượng nhiều nhất ra ngoài để dễ lấy.

Không lâu sau, đầu Vạn Dao lại bắt đầu quay cuồng. Cô quay trở lại giường nằm nghỉ ngơi.