"Hả?" Người cá tóc vàng ở bên ngoài lớp màng bảo vệ ngạc nhiên nhìn cảnh tượng cá voi rời đi ở phía dưới, nói: "Anh trai, có người đã đi trước chúng ta rồi sao?"
Tay của người cá tóc xanh tụ lại một luồng ánh sáng trắng thuần khiết. Ánh sáng ấy phủ lên từng con cá voi vừa trốn thoát, chữa lành những vết thương trên người chúng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Người cá tóc xanh nhìn vào lớp màng bảo vệ, giọng nói du dương như tiếng nhạc phát ra từ chiếc vỏ sò đẹp nhất dưới đáy biển: "Tôi tên là Cris, em ấy tên là Malena. Người bạn đang giúp đỡ cá voi kia, bạn tên là gì?"
Vạn Dao không muốn nói tên mình cho những người chơi xa lạ này, cô im lặng không nói gì, chỉ tiếp tục phá hủy những sợi dây xích trước mặt.
Malena thấy không có ai trả lời, liền nhanh chóng tỏ ra thiếu kiên nhẫn: "Anh à, đừng quan tâm đến kẻ không chịu mở miệng này nữa, chúng ta mau đi thôi."
Cris nhìn những sợi xích đã đứt hoàn toàn: "Này bạn, tôi hy vọng lần sau khi chúng ta gặp lại, tôi sẽ có thể biết được tên của bạn."
*
Sau khi xác nhận người cá đã đi xa, Vạn Dao nhớ lại rằng việc đạt được thành tựu lần này còn có phần thưởng là một cơ hội rút thăm may mắn, cô mở giao diện hệ thống.
[Vui lòng rút gói quà của bạn.]
Lần này trong số các gói quà lại có một gói quà có màu sắc sặc sỡ.
[Không gian tùy thân nhà an toàn (S): Bạn có lo lắng về sự an toàn của mình khi rời khỏi nhà an toàn không? Bạn có lo lắng về vấn đề vận chuyển nhà an toàn giữa các thế giới không? Bạn có đau khổ vì không gian chứa đồ không đủ khi ra ngoài tìm kiếm đồ vật không? Hãy để tôi giải quyết những lo lắng của bạn, xoa dịu những phiền muộn của bạn, xử lý những rắc rối của bạn!]
Trên giao diện trò chơi của Vạn Dao xuất hiện thêm một nút “Không gian tùy thân”.
Hai mắt Vạn Dao sáng lên, nhìn những viên Ngọc tránh nước còn lại trên tay, cô quyết định triệu hồi mai rùa trước tiên.
Chiếc mai rùa màu xanh đen lơ lửng trong không gian tùy thân. Vạn Dao đưa mắt nhìn kho của người cá trên bản đồ.
Khắp nơi đều là những giọng nói hỗn loạn của đám người cá. Vạn Dao cẩn thận tránh xa khu vực giao tranh, tay đặt ở vị trí triệu hồi mai rùa, sẵn sàng tự vệ. Trong tầm mắt, Vạn Dao còn nhìn thấy vài sinh vật có hình dạng khác nhau cũng đang thừa nước đυ.c thả câu như cô, có lẽ vì không nhìn thấy rõ ngoại hình nên thiên phú Nhà Động Vật Học không đưa ra từ khóa.
Vạn Dao thuận lợi đến được kho hàng. Kho hàng này được làm hoàn toàn bằng đồng. Vạn Dao không định làm theo cách thông thường mà lấy thẳng chiếc liềm ra, khoét một cái lỗ nhỏ ở mặt sau của kho hàng, chỉ vừa đủ để cô chui vào.
Vạn Dao cẩn thận ngậm đèn pin trong miệng, mở chiếc rương đồng đầu tiên. Bên trong toàn bộ đều là ngọc trai thượng hạng tròn xoe phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Vạn Dao đóng rương lại, cất vào mai rùa trong không gian tùy thân.
Một nửa tâm trí Vạn Dao để ý đến bên ngoài, nửa còn lại thì tập trung vào việc chọn đồ trong rương.
Mặc dù Vạn Dao rất muốn lấy hết mọi thứ ở đây, nhưng không gian trong mai rùa có hạn, nên cô chỉ có thể chọn lấy mỗi loại một ít.
Có hai rương chứa đầy ắp vàng bạc được xếp ngay ngắn, một rương san hô vụn nhưng cực kỳ xinh đẹp, ba rương san hô khổng lồ có màu đỏ máu (mỗi rương một cây), một rương vỏ sò quý hiếm có độ bóng và mịn, một rương xà cừ màu trắng ngọc, một rương nến làm từ dầu cá voi, một rương dầu cá, và một rương chứa đầy rong biển và tảo bẹ.
Vạn Dao còn nhìn thấy đủ loại trái cây như táo, cam, nho, chuối, chanh...
Là một người đã ăn cá đến phát ngán khi ở trên biển, khi nhìn thấy những loại trái cây này cô có cảm tưởng như đang nhìn thấy vị cứu tinh. Vạn Dao cắn răng, nhìn chiếc mai rùa đã chật kín trong không gian tùy thân, cuối cùng cô chỉ mở một rương trái cây, kết hợp táo, cam và chanh lại thành một rương, sau đó nhét vào mai rùa của mình.
Vạn Dao nhìn đống đồ trong kho, rồi lại nhìn chiếc mai rùa đã chật ních, không khỏi cảm thấy đau lòng. Nhưng lấy thêm nữa là điều không thực tế, Vạn Dao dứt khoát bỏ cuộc và tìm đường rời khỏi đây.
Bên trong và bên ngoài lớp màng bảo vệ của thành phố người cá đã vô cùng hỗn loạn. Người cá liên tục rơi từ trên nước xuống thành phố. Những con cá voi được thả ra dùng thân hình khổng lồ của mình, giận dữ đâm vào lớp màng bảo vệ.
Vạn Dao quan sát một lúc, lớp màng này dường như tương tự với chất lỏng phi Newton, nó hoàn toàn không có chút hề hấn gì khi bị va chạm mạnh và cũng như không cho cá voi xâm nhập vào. Nhưng khi Vạn Dao nhẹ nhàng rời đi, lớp màng cũng không hề cản trở cô.