Chương 20: Đại Dương (20)

"Vạn Dao." Giọng nói của Vương Hồng khẽ vang lên bên tai cô: "Cô có nghe thấy tôi nói không?"

"Có."

"Cô đang theo dõi Đại tư tế à?"

Vạn Dao gật đầu.

"Vậy tôi sẽ nhanh chóng nói cho cô biết ý nghĩa của những hình vẽ kia." Giọng Vương Hồng nhanh nhưng rất rõ ràng: "Tổ chuyên gia đã phân tích và tái tạo các hình vẽ bằng máy tính, chúng tôi nhận thấy những hình vẽ đó có cùng ý nghĩa với cuốn sách mà cô đã đọc hôm qua. Dựa vào đó, chúng tôi suy đoán rằng nội dung phía sau là họ đã tham gia vào một trò chơi, nhưng tất cả những người tham gia đều đã chết trong trận đấu băng giá đầu tiên. Sau đó, tài nguyên bị giảm, công nghệ biến mất."

Vạn Dao nheo mắt, nhanh chân theo sau Đại tư tế, cô trốn vào một rạn san hô, khẽ nói: “Là Giải đấu sinh tồn vạn giới.”

"Mặc dù vẫn còn tài liệu về những công nghệ trong quá khứ, nhưng người cá không thể tái tạo lại trình độ công nghệ đó nữa. Trình độ công nghệ hiện tại của họ tương đương với thời đại hơi nước của chúng ta." Vương Hồng không phủ nhận kết luận của Vạn Dao, chỉ nói tiếp: "Đại dương ở đây dường như thực sự có ý thức riêng. Câu hỏi lựa chọn mà cô gặp được rất có thể là do nó đưa ra."

Vạn Dao vừa nghe Vương Hồng nói, vừa theo sát Đại tư tế, tiến vào một căn phòng: "Còn gì nữa không?"

"Chúng tôi dự đoán, nền văn minh này rất có thể sắp bị diệt vong."

Vạn Dao dừng bước, kinh ngạc nhìn Đại tư tế uy phong lẫm liệt bên ngoài giờ đây lại đang quỳ giữa một đại sảnh lộng lẫy.

Đại sảnh được xây thành hai tầng bằng san hô, bên trong được trang trí bằng các loại pha lê, ngọc trai, vàng bạc và những vỏ sò quý hiếm có ánh sáng trắng nhìn giống như ngọc lưu ly. Trên tầng hai, có ba người cá đang nửa nằm nửa ngồi giữa lớp vỏ sò rộng mở. Chúng có cái đầu tròn to gần một mét, vây lớn, và đôi môi nhô ra.

Vạn Dao nhìn lướt qua một lượt, hô hấp trở nên đình trệ. Một cảm giác bi thương ập đến, những tiếng cầu cứu đau đớn vang lên bên tai cô.

Trên tầng hai, một trong ba người cá ngồi cạnh một giỏ chứa đầy những con cá chuồn xinh đẹp. Hắn mỉm cười, tùy tiện chọn lấy một con, rồi coi nó như một món đồ chơi mà từ từ xé từng chiếc vây trên người con cá ra. Mặc cho con cá giãy giụa trong đau đớn, những chiếc vây đã bị xé ra nguyên vẹn được người cá bên cạnh trân trọng cất giữ, còn những chiếc vây bị rách và con cá gần chết thì bị ném vào thùng rác.

Một người cá khác thì cầm một cây gậy, liên tục chọc con bạch tuộc đang cố gắng bò ra khỏi l*иg để lấy nước và thức ăn. Khi hứng thú, hắn còn dùng kéo cắt phăng một xúc tu của con bạch tuộc, rồi cười vui vẻ mà ném vào trong miệng nhai ngấu nghiến.

Người cá cuối cùng có một màn hình khổng lồ được đặt trước mặt, chiếu rõ cảnh vài con cá voi khổng lồ đang hàng trăm hàng ngàn những sợi dây xích sắt trói lại, trông như một rừng cây kim loại dày đặc. Những con cá voi bị chỗ dây xích sắt ấy kéo cho trồi lên lặn xuống giữa bên trong và bên ngoài lớp màng bảo vệ. Vô số người cá cầm dao rạch da chúng, bên dưới còn có vô số những người cá khác đang hứng lấy dầu cá voi và thịt vụn chảy xuống.

[Một lũ ác quỷ!]

[Aaaaaa, lúc nghe thấy người cá khi xưa thường bị các loài sinh vật biển khác ăn thịt, tôi đã thật lòng thương hại họ, vậy mà…]

[Chẳng nhẽ bố mẹ chúng không dạy... Thôi, chắc chắn người cá chưa hề được dạy là không được đùa giỡn với thức ăn.]

[Họ ăn cá chuồn, cá voi, tôi còn có thể hiểu. Nhưng đây không phải là đang đùa giỡn sao? Ngay cả khi công nghệ đã thụt lùi mà vẫn làm vậy? Chẳng trách đại dương lại muốn gϊếŧ người cá, họ đúng là một khối u ác tính.]

[Bây giờ tôi chỉ hy vọng Vạn Dao, người yêu quý các sinh vật biển, có thể giữ được sự bình tĩnh và lý trí… Nhưng ngay cả tôi cũng không lý trí nổi!]

[Những người cá khác thì không có gì ăn, mà mấy tên này lại đi lãng phí thức ăn, thật ghê tởm!]

Đại tư tế quỳ trên mặt đất, báo cáo: "Lần huy động này xem như thành công, nhưng đã xuất hiện kẻ phản loạn..."

Lời nói của Đại tư tế cứ vang lên liên tục. Vạn Dao bình tĩnh bước lên cầu thang tiến vào tầng hai, chuyển thiên phú Nhà Động Vật Học từ hệ ánh sáng sang hệ bóng tối.

Ba người cá ngồi ở vị trí không quá gần cũng không quá xa. Vạn Dao phải tính toán làm sao để ra đòn chí mạng. May mắn thay, Liềm Sóng là một vũ khí có cán dài, giúp Vạn Dao có khả năng gϊếŧ người trong một đòn.

Vương Hồng đã nhìn ra ý định của Vạn Dao, ông ta cũng không ngăn cản mà chỉ nói cho cô biết vị trí chí mạng ở đâu và một câu: "Chú ý an toàn."