Chương 19: Đại Dương (19)

[Đêm qua kịch tính như vậy sao?! Biết thế tôi đã không đi ngủ rồi!]

[Kịch tính? Nguy hiểm thì có! Có con cá suýt nữa cắn nát cả thuyền ván gỗ. Ngay cả Vạn Dao cũng suýt bị kéo xuống nước, cuối cùng phải bỏ cả một cái cần câu!]

[Câu được nhiều lắm sao? Khoảng bao nhiêu vậy?]

[Ở mức độ mà những người câu cá may mắn nhất cũng phải ghen tị.]

Vạn Dao đã ngủ cả buổi sáng, dù vẫn cảm thấy cơ thể như muốn rã rời, nhưng cơn đói đã buộc cô phải tỉnh dậy tìm đồ ăn.

Vạn Dao mỉm cười với không khí: "Mọi người cùng xem thành quả tối qua của tôi nhé."

Vừa mới mở cửa kho hàng, trong tầm mắt cô đã có ngập tràn các loại cá biển. Chúng dính chặt vào nhau, kho hàng gần như không còn chỗ trống.

[Woah!!! Vạn Dao đỉnh thật!]

[Ôi trời, nếu bán hết chỗ cá này thì có khi phải kiếm được hàng chục nghìn tệ đấy nhỉ?]

[Phải được hơn thế nữa ấy chứ, chỉ riêng con cá ngừ kia đã đáng giá 8.000 tệ rồi.]

[Mắt của những người yêu thích câu cá đang phát ra ánh sáng màu xanh lá cây (đang ghen tị) rồi đấy!]

Vạn Dao lách người đi vào kho, lấy ra một con mực nhỏ. Dù nói là nhỏ, nó cũng phải to bằng ba bàn tay của cô cộng lại. Mực tươi sống ăn rất chắc và ngọt, nhưng từ khi học thú y, Vạn Dao đã không còn ăn đồ sống nữa. Cô sơ chế con mực và đặt nó lên vỉ nướng.

Mực nướng chín có kết cấu dai giòn và hương vị tươi ngọt. Những xúc tu mực như đang nhảy múa trên đầu lưỡi, không quá dai nhưng vẫn có độ chắc nhất định.

[Tôi đói quá, đói quá, đói quá...]

[Aaaaaa, sao lại để tôi thấy cảnh này vào lúc gần tan ca buổi trưa chứ, tôi cũng muốn ăn mực nướng khổng lồ!]

[Tôi muốn ăn mực tươi, không phải mực đông lạnh!!!]

Ăn xong con mực và chén thêm một túi bánh mì, cảm giác thỏa mãn dâng trào. Vạn Dao híp mắt lại.

“Piuuu.”

Cá heo con màu hồng lại xuất hiện trên mặt biển, một lần nữa thể biểu ý muốn lặn xuống.

Vạn Dao chọn một con cá ngừ cỡ vừa trong kho cho cá heo con: "Dưới đó lại có chuyện gì nữa sao?"

“Piuuu.”

Hôm nay, dưới sự dẫn đường của cá heo con, Vạn Dao còn chưa đến gần lớp màng bảo vệ đã thấy có chất lỏng màu đỏ trôi nổi trong nước, rồi nhanh chóng biến mất. Có vẻ như chiến trường giữa người cá người chơi và người cá bản địa đã mở rộng hơn.

Cá heo con dừng lại ở vị trí quen thuộc. Vạn Dao xoa đầu nó: "Ngươi tự chú ý an toàn nhé, nếu nguy hiểm thì cứ rời đi trước, nhớ chưa?"

Cá heo con gật đầu.

Vạn Dao sử dụng Ngọc tàng hình.

Lần này, cô hành động nhanh hơn lần trước. Ngoài việc đánh dấu, cô còn đi sâu vào bên trong lớp màng bảo vệ. Trực giác từ nhiều năm chơi game mách bảo Vạn Dao rằng sẽ có thứ gì đó để thúc đẩy nhiệm vụ phụ ở đó.

Trung tâm thành phố người cá là một quảng trường được tạo thành từ vô vàn những rạn san hô hình tròn, trên đó được khắc đầy những hình vẽ dày đặc. Vạn Dao dừng lại ở mỗi hình vài giây để tổ chuyên gia kịp chụp ảnh và phân tích.

Phía trước quảng trường là một ngai vàng làm bằng vỏ sò, được đính rất nhiều ngọc trai và xà cừ. Một người cá với chiếc vây trang trí quen thuộc ở eo, đang ngồi dạng chân trên đó, tay cầm một đoạn xương. Vạn Dao không thể nhận ra đó là xương gì.

Ở quảng trường có hàng ngàn người cá đang quỳ, nhưng lại yên lặng đến lạ lùng, không một tiếng động.

Vạn Dao tựa lưng vào một rạn san hô, không dám cử động.

Ngay giây sau, những tiếng nói đồng loạt vang lên.

“Gulu…”

[Kính chào Đại tư tế!]

Đại tư tế gõ chiếc gậy xương một cái, cả quảng trường lại chìm vào im lặng: "Đại dương muốn gϊếŧ chết chúng ta! Mẹ giả dối của chúng ta muốn gϊếŧ chết chúng ta! Hỡi những người thân của ta, hãy nói cho ta biết, chúng ta nên làm gì?"

"Gϊếŧ bà ta! Làm bà ta ô nhiễm! Hủy diệt bà ta!"

Đại tư tế lại gõ chiếc gậy xương một lần nữa: "Đúng vậy! Những dũng sĩ dũng cảm nào sẵn sàng đi cướp lấy Ngọc của biển? Đi làm ô nhiễm Ngọc của biển? Đi hủy diệt Ngọc của biển?"

"Tôi sẵn sàng! Tôi sẵn sàng! Tôi sẵn sàng!"

Miệng cá của Đại tư tế dường như khẽ nhếch lên: "Vậy thì..."

"Tôi phản đối!"

Một người cá đột nhiên đứng dậy. Anh ta giống như một đốm lửa, và sau đó lại có thêm nhiều đốm lửa tương tự cũng bùng lên.

"Chúng ta không nên làm tổn thương Đại dương thêm nữa. Chúng tôi đã phát minh ra thiết bị có thể làm sạch sự ô nhiễm trong đại dương. Chỉ cần chúng ta bảo vệ đại dương một lần nữa thì chúng ta có thể quay trở lại đất liền!"

Quảng trường thoáng chốc trở nên ồn ào.

"Đừng để Đại tư tế mê hoặc nữa! Chúng ta không nên tiếp tục đi trên con đường sai lầm này!"

"Gϊếŧ chết những kẻ phản bội! Gϊếŧ chết những người cá bị Đại dương ô nhiễm!"

"Hãy đi xem thiết bị có thể làm sạch đại dương đi, xin các người, hãy tỉnh lại đi!"

"Giải đấu sinh tồn vạn giới đã đưa ra cảnh báo cho chúng ta, chúng ta có thể biết hối hận một chút có được hay không?!"

"Mau bịt miệng những kẻ phản bội lại!"