Lâu Nhiễm cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ: "Sao thế, Dao Dao?"
Vạn Dao sắp xếp lại câu chữ: "Mẹ, con thú nhồi bông bị bẩn trong tủ của con, mẹ đã lén vứt đi chưa?"
Lâu Nhiễm nghe thấy câu này thì cau mày. Là một người phụ huynh tôn trọng con cái, trừ khi Vạn Dao tự nói, Lâu Nhiễm tuyệt đối sẽ không tặng đồ của con cho người khác hay lén vứt đi.
Câu nói tiếp theo của Vạn Dao lại càng khó hiểu hơn. Cô lặp lại một câu đã nói khi giải thích về dị thiên phú Nhà Động Vật Học, rồi nói: "Mẹ, theo quy tắc, mỗi người chỉ có thể thức tỉnh một thiên phú. Mẹ có thích thiên phú này của con không?"
Lâu Nhiễm luôn biết Vạn Dao thích động vật, thiên phú này chắc chắn là điều Vạn Dao thích. Vậy Vạn Dao hỏi bà ấy có thích không...
Với kinh nghiệm giao tiếp lâu năm với con gái, Lâu Nhiễm liền hiểu ra ngay lập tức: "Thích chứ, con cũng thích thiên phú này đúng không?"
"Vâng." Vạn Dao cười, nói: "Mẹ nhớ phải ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi thật tốt nhé."
Lâu Nhiễm nhìn đồng hồ đếm ngược và nói câu cuối cùng: "Dao Dao, dù có bất kể chuyện gì, thì hãy sống sót trước đã."
"Vâng."
Cuộc gọi kết thúc, ánh mắt của tổ chuyên gia đồng loạt đổ dồn về phía Lâu Nhiễm.
Lâu Nhiễm lấy lại tinh thần và giải thích: "Trong tủ của Dao Dao, con thú nhồi bông bị bẩn duy nhất chưa được thay mới có hình Tôn Ngộ Không."
Vương Hồng cẩn thận nhớ lại từng câu nói của Vạn Dao, lẩm bẩm: "Theo quy tắc, mỗi người chỉ có thể thức tỉnh một thiên phú... Tôn Ngộ Không... Phân biệt cấp bậc gói quà..."
"Hỏa nhãn kim tinh!" Một thanh niên bên cạnh nhanh chóng trả lời, rồi vội vàng bịt miệng, nói nhỏ: "Chắc tôi không đoán sai chứ..."
Vương Hồng dứt khoát ra lệnh: "Chuyện này phải ghi vào hồ sơ tuyệt mật. Tất cả những người có mặt ở đây hôm nay đều phải ký cam kết bảo mật!"
Vạn Dao ngồi ở giữa mai rùa một lúc, cho đến khi hơi ấm cuối cùng từ gia đình biến mất trong không khí. Lúc này cô mới đứng dậy, chọn ngẫu nhiên một con cá từ trong kho, mang đi sơ chế và đặt lên vỉ nướng.
Hương thơm ấm áp tràn ngập khắp cả mai rùa. Vạn Dao hít một hơi thật sâu, cảm thấy thư thái không thôi.
“Xào xạc.”
Mặt nước đêm nay đặc biệt ồn ào. Vạn Dao nửa tỉnh nửa mơ đứng dậy, lấy chiếc đèn pin duy nhất ra rọi xuống mặt biển.
Cá nục, cá ngừ, cá mú, cá trác đuôi dài, lươn biển, cá vẹt... Đây đều là những loài mà mấy người bạn mê câu cá từng khoe với Vạn Dao là đã câu được ngoài biển. Quan trọng nhất là — tất cả đều ăn được.
Vạn Dao đứng dậy, lấy hai chiếc cần câu trong kho ra, lấy một con cá nhỏ ra, rồi chia nhỏ để làm mồi và bắt đầu lần đầu tiên câu cá biển trong đời.
Cô không có ý định gϊếŧ cá ngay bây giờ, nên đã chuyển sang đeo thiên phú Nhà Động Vật Học hệ ánh sáng. Vạn Dao vừa chuẩn bị xong, một lực kéo mạnh đã truyền đến từ cần câu. Cô nhớ lại những bước mà những người bạn đam mê câu cá từng khoe khoang: Siết, thả, rồi từ từ kéo dây lên.
Con cá đầu tiên là một con cá ngừ khổng lồ. Vạn Dao hoàn toàn không thể khống chế được sức mạnh của nó. Cô cố gắng ném con cá vào kho, chức năng bảo quản tự động của kho đã khiến nó ngừng quẫy.
Vạn Dao lắc lắc cánh tay hơi tê dại, thầm mừng vì mai rùa của mình đủ lớn, nếu không, chỉ sợ con cá sẽ làm lật cả thuyền.
Cá đêm nay dường như đặc biệt nhiều, gần như Vạn Dao vừa thả câu là có cá cắn câu ngay, nào là cá tráp đỏ, cá ngừ vây xanh, cá bạc… đủ cả.
Thậm chí còn có một con cá mú khổng lồ, nó to và mạnh đến mức buộc Vạn Dao phải buông tay, từ bỏ chiếc cần câu chỉ còn 1/5 độ bền.
Vạn Dao câu đến mức tê liệt cảm xúc. Dù là cá lớn hay nhỏ, còn sống hay dở sống dở chết, chỉ cần câu được, cô đều sẽ ném vào kho hàng để nó tự lo liệu.
Có vài con mực liên tục cắn câu, phun một đống mực dính nhớp khắp người Vạn Dao. Ban đầu cô còn không quen, nhưng sau đó thì cô cũng mặc kệ, chỉ lấy một mớ giấy đã vò nát lau qua lớp chất nhờn trên người rồi tiếp tục câu cá.
Cạch!
Phía chân trời xa xa đã bắt đầu hửng sáng, độ bền của cần câu cũng đã hết, nó trực tiếp vỡ vụn trong tay Vạn Dao. Cô ngã ngồi trên mai rùa, đôi môi tái nhợt, vội lấy một miếng socola nhét vào miệng. Sau một lúc mới hồi phục lại đôi chút, cô chậm rãi lết vào nhà vệ sinh để dọn dẹp mớ hỗn độn trên người.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Vạn Dao thay một bộ quần áo khác, ôm chiếc chăn ở giữa mai rùa và lăn ra ngủ.
[Hôm nay trời đã sáng từ lâu rồi mà sao gần như tất cả mọi người đều vẫn còn đang ngủ vậy? Ê, thuyền của mọi người đều được nâng cấp rồi kìa?!]
[Người làm ca đêm xin kể đầu đuôi câu chuyện như sau: Đêm qua mọi người đều gặp được “mưa cá”. Những người có năng lực, như Vạn Dao hay Ô Tu, đã câu được không biết bao nhiêu cân cá. Còn những người khác thì cũng đều phải cày thâu đêm để gϊếŧ cá, kiếm gói quà từ thiên phú mười ngày.]