Tấm vỏ cây cuối cùng là do chủ nhân của cuốn sách kẹp vào, trên đó là những dòng chữ tiếng người cá được viết tay.
[Chúng tôi được sinh ra từ đại dương, đại dương là đấng sáng tạo của chúng tôi, điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Thay vì tin rằng người cá đầu tiên dũng cảm tự mình lên bờ, tôi tin rằng người cá đó là được mẹ Đại dương đưa lên. Có lẽ Người đã luôn dõi theo chúng tôi, nhưng chúng tôi lại định hủy diệt Người.]
[Họ đã săn bắt vô số sinh vật biển, nhưng vẫn kiểm soát việc ăn uống của những người cá cấp thấp, để con cái của chúng tôi chịu đói, chỉ để nuôi dưỡng sự căm ghét đại dương và các sinh vật trong đó!]
[Điều gì là đúng? Điều gì là sai?]
[Giải đấu sinh tồn vạn giới chính là lời cảnh báo... Đã không còn cơ hội để hối hận nữa rồi...]
[Người cá sẽ bị tiêu diệt.]
Trên mảnh giấy này thậm chí còn nhắc đến Giải đấu sinh tồn vạn giới. Vạn Dao cau mày, do dự một lúc rồi đặt cuốn sách và tấm vỏ cây trở lại vị trí cũ.
Thời gian tàng hình không còn nhiều, Vạn Dao cũng đang mong mỏi cuộc trò chuyện qua kênh quyên góp hơn. Vậy nên cô lợi dụng sự hỗn loạn bên ngoài, đi theo đường cũ và tìm thấy cá heo con vẫn đang đợi mình.
Vạn Dao ôm lấy cá heo con: "Cảm ơn ngươi đã đợi ta."
Tuy có thẻ dịch chuyển làm bảo hiểm, nhưng có cá heo con bên cạnh vẫn khiến cô an tâm hơn nhiều.
Đáy đại dương vẫn tĩnh lặng, tối tăm và lạnh lẽo như cũ, nhưng Vạn Dao đã không còn sợ hãi như lúc đến nữa. Cô tràn đầy mong đợi về cuộc trò chuyện sắp tới với gia đình.
“Loảng xoảng.”
Nhờ có sự trợ giúp của cá heo con, Vạn Dao thành công trèo lên mai rùa. Sau đó cô đi vào kho lấy ra vài con cá rồi ném cho cá heo con như một phần thưởng. Sau khi cá heo con đã đi khuất khỏi tầm mắt, giọng nói quen thuộc cuối cùng cũng vang lên bên tai cô.
"Dao Dao."
Vạn Dao cố kìm nén cảm xúc muốn khóc, nhưng hốc mắt cô đã trở nên đỏ hoe: "Mẹ."
Lâu Nhiễm cố gắng kiểm soát cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn không giấu được nỗi nhớ nhung: "Dao Dao giỏi lắm, mấy hôm nay mẹ đều xem livestream của Dao Dao. Con thực sự rất giỏi..."
Vạn Dao biết những gì mình làm đều đang được phát sóng trực tiếp, thế là cô lấy chăn trùm lên người, giọng nói nghẹn ngào: "Mọi người nhìn này, con vẫn đang sống rất tốt, nên mọi người nhớ phải ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi thật tốt, chăm sóc ông bà và thú cưng của con..."
"Con sẽ…" Vạn Dao ngừng lại một chút, rồi mới lại nói tiếp: "Con sẽ trở về, con nhất định sẽ trở về."
Vạn Nhân tưởng mình đã bình tĩnh lại, nhưng sau khi nói câu đầu tiên với con gái, sự lo lắng đã bộc lộ ra hết: "Dao Dao đừng lo cho bố mẹ, bố mẹ sẽ... Sẽ nghe lời con."
Nghe giọng nói không biết đến từ đâu, nhưng Vạn Dao vẫn nghe thấy rõ tiếng nấc nghẹn ngào.
"Vạn Dao." Một giọng nói lạ tiếp lời: "Tôi là Vương Hồng, trưởng nhóm chuyên gia phụ trách theo dõi tình hình Giải đấu sinh tồn vạn giới. Sau đây tôi có vài điều muốn xác nhận với cô."
"Vâng." Vạn Dao hít thở sâu hai lần, lấy lại bình tĩnh.
"Cô đã rất xuất sắc khi khám phá ra nhiệm vụ phụ. Tiếp theo, chúng tôi sẽ nghiên cứu và phân tích tình hình của cô để đưa ra lời khuyên, nhưng cụ thể như nào thì vẫn cần phụ thuộc vào cảm nhận cá nhân của cô. Ngoài ra, theo dự đoán của tổ chuyên gia, thế giới cô đang ở rất có thể sẽ xuất hiện bão lớn vào năm ngày sau. Hãy tích trữ vật tư, nâng cấp nhà an toàn và chú ý giữ an toàn cho bản thân."
"Dưới đây là tên và thông tin cụ thể của các thí sinh khác của Trái Đất. Trong đó, có ba thí sinh đến từ nước ta. Hai người còn lại là Ô Tu, có thiên phú, là một quân nhân. Nếu gặp được, cô có thể tin tưởng vào anh ấy. Người còn lại là Điền Vân Tranh, một sinh viên y khoa hiện đang thực tập. Tên, ngoại hình và thân phận của những thí sinh thuộc các quốc gia khác như sau..."
"Còn có một chuyện nữa, nếu lần sau cô lại nhận được vật phẩm nào đó, cô có thể gửi nó cho Trương Tu Trúc không?" Câu nói này của Vương Hồng mang theo sự bất lực. Ngay sau đó, ông ta giới thiệu chi tiết về thân phận của Trương Tu Trúc: "Chúng tôi không có ý muốn ép buộc cô, nhưng những thứ cô gửi về đều rất quý giá, chúng tôi cần phải bảo quản cẩn thận."
Vạn Dao biết Trương Tu Trúc, trước đây cô từng nhìn thấy anh ta trong buổi lễ trao bằng khen cho những người có công với đất nước. Sau khi nghe thấy vế sau, Vạn Dao hiểu rằng sự trêu chọc lần trước của mình chắc chắn đã gây ra không ít rắc rối, nên cô liền ngoan ngoãn đồng ý: "Không thành vấn đề."
"Vạn Dao, tôi vãn còn vài câu hỏi nữa. Cô có thấy phiền nếu nói cho chúng tôi biết thiên phú của cô là gì không? Làm sao cô có được nhiều gói quà như vậy? Và dường như cô có thể phân biệt được cấp độ của những gói quà, cô có tiện nói cho chúng tôi biết không?"
Vạn Dao sắp xếp lại câu chữ, trả lời hai câu hỏi đầu. Nhưng đến câu hỏi thứ ba, cô do dự một chút rồi nói: "Có thể cho tôi nói chuyện với mẹ tôi một chút không?"
Mặc dù không hiểu lý do, nhưng Vương Hồng vẫn tôn trọng ý muốn của Vạn Dao.