Sự hỗn loạn bên ngoài càng nghiêm trọng hơn. Vạn Dao không muốn lãng phí thời gian xem kịch. Nhân lúc phòng thủ của người cá bản địa đang lỏng lẻo, đây chính là thời điểm tốt nhất để cô khám phá.
Vạn Dao mò mẫm đi theo một hướng. Kiến trúc của thành phố này quá giống nhau, cô sợ sẽ bị lạc đường. Cứ đi một đoạn, cô lại dùng con dao nhỏ khắc ký hiệu "WY" ở một góc khuất.
Trong một con hẻm nhỏ, tiếng ục ục vang lên. Vạn Dao áp sát vào tường, lặng lẽ chờ đợi. So với những người cá bản địa đang đuổi theo người cá người chơi, những người cá này có vẻ nhỏ con hơn nhiều, giống như một đám trẻ con. Đôi mắt lồi trên đầu cá của chúng đυ.c ngầu và có màu vàng, đôi chân ngắn cong queo chống đỡ cái đầu cá khổng lồ. Chúng đi loạng choạng như sắp ngã.
"Chú hàng xóm đuổi theo kẻ xâm nhập đã chết rồi! Tớ thấy chú ấy đã bị kẻ đó bắn chết!"
"Hả? Vậy Nhất Nhất có còn sống không? Cậu ấy có chết như Linh Linh không?"
"Có còn sống được chắc, không có người cá nào cho cậu ấy thức ăn cả, rồi cậu ấy cũng sẽ giống như Linh Linh, không thể di chuyển được nữa!"
"Giá mà chúng ta có thể cho cậu ấy một chút đồ ăn..."
"Mày nói nhảm gì vậy! Chúng ta cũng đói mà mày còn muốn cho nó ăn, mày là đang muốn chết sao?!"
"Tớ chỉ muốn chia cho cậu ấy một chút thôi, nhưng tớ thật sự đói quá... Đói quá..."
"Đợi chúng ta lớn lên, chúng ta cũng sẽ giống như các anh hùng trong sách giáo khoa! Đi giăng những tấm lưới lớn và dày, rồi thu lưới về, gϊếŧ hết các sinh vật trên lưới và rồi chúng ta sẽ không còn bị đói nữa và có thể sống sót!"
"Nhưng chú của tớ nói, giăng lưới dày đặc như vậy là không đúng..."
"Cút! Ai cho mày nói?! Mày và chú mày đều giống nhau, đều đã bị đại dương ô nhiễm rồi!!!"
"Đánh nó!"
Những cú đá liên tiếp từ những đôi chân nhỏ như chân gà giáng xuống thân người cá gầy gò, khiến cậu ta không thể phát ra tiếng kêu nào.
Vạn Dao đứng ngay trước mặt đám người cá này, lặng lẽ nhìn cảnh tượng bạo lực trước mắt mà không hề động đậy.
[Tôi nghĩ, có phải Vạn Dao nên can thiệp vào một chút không?]
[Thánh mẫu cút đi!]
[Ở trên đừng chửi bậy... À không, xin lỗi, tôi vừa mới đọc bình luận trước đó rồi. Đồ thánh mẫu ngu ngốc, mau cút đi!]
[Trên mạng lúc nào cũng đầy rẫy sự thù ghét... Thánh mẫu cút đi!]
[Tôi thấy lầu trên nói cũng không sai mà, đây là bạo lực, chẳng phải nên ngăn cản trong khả năng của mình sao?]
[Mày cũng cút đi, đồ ngu!]
[Nói thì hay lắm, nhưng thật sự để mày ra biển sinh tồn thì chưa biết mày đang khóc lóc ở xó xỉnh nào đâu. Còn dám chỉ đạo cả Vạn Dao, người đang có tiến độ nhanh nhất? Mày nghĩ mình là ai vậy?]
[Ai cũng biết, không phải là đồng loại thì ắt sẽ có dị tâm. Lầu trên có tin chỉ cần Vạn Dao vừa đứng ra ngăn cản, ngay giây sau sẽ bị bán đứng không?! Tôi đây nói thẳng luôn, những kẻ đòi ngăn cản đều là những đứa ngu không có não!]
[Chỉ khi có đủ bình tĩnh và lý trí mới có thể sống sót được, ủng hộ Vạn Dao!]
Vạn Dao bình tĩnh nhìn người cá kia bị đánh, rồi trơ mắt nhìn những người cá khác rời đi. Sau đó, cô lặng lẽ đi theo người cá gầy gò, mãi một lúc lâu sau cậu ta mới lồm cồm bò dậy, đi tập tễnh đi về nhà mình.
Người cá nhỏ bước từng bước khập khiễng đi vào một vỏ sò cũ kỹ đã mất đi vẻ sáng bóng. Cậu ta mở tấm rèm rong biển khổng lồ treo ở cửa, ôm chiếc chăn làm từ rong biển khô, lặng lẽ rơi nước mắt. Không lâu sau, cậu ta đã chìm vào giấc ngủ.
Vạn Dao đi theo sát phía sau người cá nhỏ. Sau khi cậu ta ngủ say, cô liền đi một vòng quanh căn nhà vỏ sò. Sau khi xác nhận không có người cá nào khác, thì cô bắt đầu tiến vào nơi cô cần đến: Một căn phòng có đầy vỏ sò và vỏ cây.
Một thành phố có nền văn minh thì tự nhiên cũng sẽ có chữ viết và sách vở. Vạn Dao đọc không hiểu cũng không sao, vì đã có hệ thống giúp phiên dịch.
Vạn Dao lướt nhanh qua giá sách làm bằng xương cá, ánh mắt dừng lại ở những tấm vỏ cây có tựa đề "Sử ký người cá".
Cô nhẹ nhàng lấy tấm vỏ cây xuống mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào rồi bắt đầu mở trang đầu tiên. Trước mắt cô là những hàng chữ dày đặc. Vạn Dao đọc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đọc xong mấy tấm vỏ cây này và nắm được lịch sử của người cá.
Người cá được đại dương tạo ra, có đầu của cá và chân của người. Vây cá trên cơ thể cho thấy họ muốn sử dụng công cụ, nhưng lại khó khăn gấp bội so với tay người. Sự kết hợp giữa đầu cá và chân người khiến họ rất khó tăng cường khả năng tấn công.
Đồng thời, việc có chân người khiến họ bơi rất chậm. Với một cơ thể thiếu cả sức tấn công lẫn tốc độ như vậy, họ chỉ có thể trở thành tầng lớp thấp nhất của chuỗi thức ăn trong đại dương, bị các loài khác xé xác và ăn thịt.