Mẹ Tống không đồng tình, lắc đầu: “Không sớm đâu. Có bé ba tuổi đã có thể chơi trọn một bản nhạc rồi đó. Cho con học thêm một chút cũng không sai, không thể thua từ vạch xuất phát được.” Rồi xoa đầu con gái. “Phù Phù của mẹ là đứa bé xuất sắc nhất, đúng không nào?”
Tống Phù bà cụ non gật đầu: “Đúng ạ!”
Mẹ Từ Dã muốn nói gì đó nhưng lại thôi, ánh mắt nhìn đầu nhỏ trong lòng mình.
“Tôi chỉ mong thằng bé khỏe mạnh, vui vẻ là đủ rồi, không trông mong gì khác.”
Hai bà mẹ có tư tưởng giáo dục hoàn toàn trái ngược nhau, không ai có thể thuyết phục được ai.
Đây cũng là một trong những lý do khiến sau này hai đứa trẻ không còn chơi với nhau nữa.
Về thiết lập nhân vật, hai bà mẹ trở thành bạn bè vì có hoàn cảnh gia đình tương đồng, nghiêm khắc, cứng nhắc, thiếu sự yêu thương… nhưng tính cách lại khác biệt. Mẹ của Tống Phù là người mạnh mẽ, nghiêm túc, muốn con mình thật xuất sắc để sau này có thể làm được nhiều việc. Còn mẹ của Từ Dã thì ôn hòa, thoải mái, chọn cách dạy con nuôi thả, nó muốn làm gì thì làm, miễn là không gây hại cho sức khỏe thì làm gì cũng được.
Lớp học piano của Tống Phù bắt đầu lúc 3 giờ chiều.
Trước khi vào học, cô bé được yêu cầu chơi một bản Ngôi sao nhỏ đơn giản cho bạn mới nghe.
Trẻ con năm sáu tuổi đã có chút khái niệm về đẹp và xấu. Trong mắt Từ Dã, cô bé này còn xinh hơn tất cả các loài hoa mà cậu từng thấy, giống như bước ra từ tranh minh họa trong truyện cổ tích.
Mặt trắng như tuyết, khi cười thì mắt và miệng đều cong cong dịu dàng, đôi mắt nâu nhạt khác với cậu, như được nước gột rửa, trong vắt lạ thường.
Nhược điểm duy nhất là cô ấy coi cậu là đồ ngốc.
Khi bị yêu cầu nói nhận xét, Từ Dã cứng đầu: “Không xinh.”
“Là hỏi con thấy bạn chơi đàn thế nào, không phải hỏi bạn gái xinh không.”
Cậu nhóc bị gõ đầu.
Cậu lập tức bịt mặt lại, nhìn lén Tống Phù qua kẽ hở các ngón tay.
Bị cô bé bắt quả tang, lại được tặng nụ cười xán lạn.
Từ Dã đỏ mặt, vội quay đầu nhìn hướng khác.
…
Từ đó về sau, gần như mỗi ngày, Từ Dã đều cùng mẹ đến nhà họ Tống. Khi mẹ Tống ở nhà, mọi người sẽ ngồi uống trà chiều đơn giản. Khi bà bận việc, mẹ Từ sẽ chơi cùng hai đứa nhỏ. Nhưng cũng chẳng chơi được bao lâu, vì Tống Phù có rất nhiều lớp học, ngoài piano còn học nhận mặt chữ, làm toán và học tiếng Anh cơ bản.
“Phù Phù không thấy mệt à?” Mẹ Từ thương xót hỏi.
Tống Phù dừng bút: “Cũng tạm ạ.”
So với những lớp học trẻ con thế này, điều khiến cô bé mệt nhất là phải giả vờ, như là viết chữ cho giống trẻ con, v.v…
“Nếu dì thấy mệt thì có thể vào trong nghỉ một lát ạ.” Người phụ nữ đôi khi trông như lơ đãng, hơi thở cũng yếu ớt đi.
Mẹ Từ giấu bệnh, cười đáp: “Phù Phù đi học còn không thấy mệt, sao dì lại mệt được?”
Tống Phù liếc nhìn Từ Dã đang đung đưa chân.
Từ Dã lập tức bỏ món đồ chơi xếp gỗ xuống, mắt sáng rỡ: “Muốn chơi cùng không?”
“Chờ chút, ba phút nữa.” Tống Phù phải hoàn thành nốt bài tập, với tốc độ của một đứa trẻ thông minh bình thường.
Từ Dã “ồ” một tiếng, cũng không chơi nữa, chỉ ngồi chờ, khiến Tống Phù liên tưởng đến chú chó con cô từng nuôi. Nó luôn ngồi đợi bên bàn ăn, mặt thì chẳng giấu được cảm xúc gì.
[Ký chủ thích nghi cũng nhanh đấy.]
Hệ thống bỗng lên tiếng.
Tống Phù không bị bất ngờ, nghiêm túc đáp: “Cũng có người đã từng nói thế.”