Quyển 1 - Chương 39: Thanh xuân vườn trường 39

Hôm sau, lẽ thường thì Tống Phù không đến lớp, nhưng đúng ngày công bố kết quả kỳ thi tháng, lớp lại phải sắp xếp lại chỗ ngồi quan trọng.

Vì thế, giáo viên chủ nhiệm đặc biệt gọi điện đến nhà Tống Phù. Người nghe máy là ba cô. Nghe xong, ông liền hỏi con gái muốn ngồi đâu, nhận được câu trả lời là “giữ nguyên vị trí cũ”, nhưng vẫn không nhịn được, hỏi thêm:

“Phù Phù, con thật sự nghĩ kỹ rồi sao?”

Mẹ Tống đang bưng ly nước vào, cũng thở dài một hơi:

“Dù thật sự muốn đi chăng nữa thì cũng nên đợi lên đại học, hoặc ít nhất là tốt nghiệp cấp ba đã chứ.”

Tống Phù nằm thẳng trên giường, đầu căng như dây đàn, gật đầu, giọng kiên quyết, có chút trẻ con cứng đầu:

“Con muốn đính hôn ngay bây giờ.”

Nghe xong, đầu ba Tống như nổ tung, không hiểu nổi con gái bị gì kí©h thí©ɧ. Nhưng ông cũng không nỡ nổi giận, đành nhẹ nhàng giảng đạo:

“Chuyện này không thể nóng vội được. Bây giờ là lúc con phải tập trung học hành, yêu đương sẽ tiêu tốn rất nhiều tinh thần và thời gian đấy.”

Hôm qua, vợ ông đã đón cô con gái đang bệnh về nhà trước, ông thì gọi bác sĩ đến khám. Thế mà lúc đang chuyền thuốc, con gái ông lại bất ngờ tuyên bố muốn đính hôn với thằng nhóc nhà bên.

Không phải nói đùa, ông thật sự cảm giác trời sập xuống.

Có lúc còn nghi ngờ không biết con mình có phải sốt quá mà cháy não không nữa.

“Con chưa nói là muốn yêu đương với cậu ấy, con chỉ muốn làm vị hôn thê của cậu ta thôi.”

Tống Phù nghiêm túc đính chính.

Mẹ Tống không hiểu rõ khác biệt giữa “yêu đương” và “vị hôn thê” trong chuyện này. Bà chợt nhớ đến khoảng thời gian kì nghỉ trước.

“Lần trước hai đứa cãi nhau có phải vì chuyện này không? Là Tiểu Dã muốn đính hôn với con, lúc đó con không đồng ý, giờ thì ngược lại…”

“Không phải.”

Tống Phù cắt ngang suy đoán của mẹ.

“Chuyện này là con tự mình nghĩ ra, không liên quan gì đến Từ Dã hết. Cậu ấy không thích con.”

Càng nghe, mẹ Tống càng đau đầu.

Đã không có tình cảm, càng không nên ép buộc.

“Thời nay ai còn ép duyên nữa, ít nhất cũng phải có chút tình cảm chứ? Phù Phù, rốt cuộc con đang nghĩ gì vậy?”

Tống Phù lăn một vòng trên giường,

“Con chỉ muốn làm vị hôn thê của cậu ấy, chẳng lẽ cũng không được sao?”

Cô úp đầu vào trong chăn, vừa ngang ngược vừa cố chấp nói:

“Dưa ép xanh không ngọt thì cũng phải thử ép nó trước mới biết được!”

Hai vợ chồng đứng bên mép giường nhìn nhau, từ ánh mắt đối phương, họ đều thấy được sự bất đắc dĩ giống nhau. Con gái họ từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời, vậy mà lần đầu tiên lại cứng rắn yêu cầu điều gì đó lại là chuyện làm vị hôn thê của người khác. Họ còn có thể làm sao đây? Đành phải gật đầu đồng ý.

“Ba mẹ sẽ nói chuyện với chú Từ.” Mẹ cô nói: “Nhưng hiện tại các con vẫn đang học cấp ba, có một số chuyện không cần quá vội vàng, hiểu chưa?”

Tống Phù kéo chăn xuống khỏi mặt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Con biết rồi ạ.”

Cô uống thuốc xong, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Tuyến cốt truyện này cũng đâu có nói sẽ khó nhằn đến mức này đâu chứ. Bị hành từ tối hôm qua đến giờ, cuối cùng cũng được nghỉ thở một hơi. Cả thân thể lẫn tâm hồn đều mệt rã rời.

Mẹ Tống dịu dàng sờ trán con gái: “Nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”



Ở trường học, mọi chuyện vẫn tiếp tục như thường lệ.

Trong giờ tự học buổi sáng, khi phải chọn chỗ ngồi, Chúc Thần Khê cứ đứng ngẩn người nhìn mấy dãy bàn trống, do dự mãi vẫn không quyết định được nên ngồi đâu. Mắt cô không cận, ngồi chỗ nào thì cũng nhìn rõ như nhau cả… Nghĩ vậy, cô quay đầu nhìn sang Từ Dã đang thất thần ngồi đờ ra đó.

“Nếu để cậu chọn chỗ ngồi.” Cô hỏi: “Cậu muốn ngồi đâu?”

Từ Dã vốn luôn là người đứng chót bảng điểm, thành tích vô cùng ổn định, nên mấy chuyện chọn chỗ ngồi thế này xưa giờ chẳng bao giờ cần cậu bận tâm. Dù sao thì cái chỗ trống cuối cùng còn lại chắc chắn cũng là của cậu.

Bị hỏi bất ngờ như vậy, cậu cũng chẳng buồn để tâm, mí mắt còn chẳng buồn nâng lên một chút: “Ngồi đâu cũng được.”

Rõ ràng là trả lời cho có.

Chúc Thần Khê chống cằm nhìn cậu: “Cậu không muốn ngồi với Tống Phù à?”

Từ Dã: “…”

Cô không nhắc thì cậu cũng suýt quên luôn.

Quan hệ bạn cùng bàn với Tống Phù là chuyện từ thời tiểu học. Hình như là sau khi có ai đó trêu nói hai người có hôn ước từ bé, sau này lớn lên thế nào cũng thành đôi. Mỗi lần Tống Phù nghe mấy lời như vậy đều rất không vui, lúc nào cũng nghiêm túc phủ nhận, còn nói mấy chuyện linh tinh đó hoàn toàn không thể xảy ra.

Tống Phù không muốn để người khác biết họ từng thân thiết, Từ Dã đã nhận ra điều này từ lâu rồi.

“Không muốn.”

Cậu cụp mi, hàng lông mi dài rũ xuống, hoàn toàn là bộ dạng nói một đằng nghĩ một nẻo.

Chúc Thần Khê thầm hiểu trong lòng, thì thào hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

Từ Dã chết lặng.

Trên mặt gần như viết rõ mấy chữ to đùng: “Sao cậu biết?”

Cậu không phản bác, chỉ nhắc nhở: “Đừng kể cho người khác biết tôi và Tống Phù thân nhau nhé.”

Miễn cho Tống Phù lại nổi giận, rồi lại phủ nhận quan hệ giữa hai người.

Từ Dã không có thói quen chia sẻ chuyện buồn rầu với người không thân, quay mặt sang chỗ khác, đơn phương dừng luôn cuộc trò chuyện.

Cuối cùng, Chúc Thần Khê vẫn quyết định chọn vị trí hiện tại, rồi điền chỗ ngồi vào phiếu và nộp cho người đứng thứ ba trong lớp.

Mẹ Từ Dã từng cứu cô, cô vẫn muốn giúp cậu trong khả năng của mình. Ít nhất, cũng không thể để cậu tiếp tục đứng chót mãi được.

Chúc Thần Khê cảm thấy hơi phát điên, cô thật sự không nghĩ ra nổi lý do nào có thể khiến Từ Dã chịu bắt đầu học hành đàng hoàng.