Cậu bé đứng bên kia hàng rào, ánh mắt đầy chờ mong, môi mím chặt, trông như sắp khóc đến nơi.
Tống Phù bật cười nhẹ:
“Không sao đâu.”
Cậu nhóc lập tức thở phào nhẹ nhõm, tay vịn hàng rào, đôi mắt sáng rực:
“Em muốn dọn hoa hả? Để anh giúp em!”
Ba Từ cũng không nán lại lâu, chú ấy bận rộn vô cùng. Chỉ khi nghe Từ Dã sảng khoái nhận sai, chú mới sững người trong chớp mắt, rồi ngay lập tức quay vào nhà làm việc.
Thậm chí việc Từ Dã phải đi nhà trẻ, cũng phải đợi đến lúc được trợ lý nhắc mới nhớ ra, mà lựa chọn trường nào lại là một vấn đề khác. May mà chú ấy làm thương nhân, đầu óc vẫn linh hoạt, liền nói:
“Chọn cùng trường với nhà họ Tống là được, hai đứa trẻ trạc tuổi nhau, tốt nhất là học chung lớp.”
Nhà họ Tống rất cưng chiều con gái, trường học họ chọn chắc chắn là tốt nhất rồi.
…
“Phù Phù với Tiểu Dã cùng đi học, phải biết chăm sóc nhau, nghe chưa?”
Tháng Chín, Tống Phù và Từ Dã cùng nhau vào nhà trẻ. Vừa xuống xe, mẹ Tống nắm tay hai đứa nhỏ, dặn dò đủ thứ chuyện, còn căng thẳng hơn cả tụi nhỏ. Bà đứng yên mãi, chỉ chịu rời đi sau khi không còn thấy bóng dáng hai đứa.
Lúc mới nhập học, chỗ ngồi còn được chọn tự do. Hai đứa tay trong tay vào lớp, tất nhiên là ngồi cạnh nhau.
Nhà trẻ mới khai giảng nên chưa chính thức đi học, chủ yếu là để mấy bé làm quen với nhau, thích nghi môi trường mới. Trong tưởng tượng của Tống Phù, chắc sẽ thấy vài đứa con nít vì nhớ nhà mà khóc nhè. Nhưng không ngờ, vừa được cô giáo dắt đi vệ sinh, quay lại đã thấy Từ Dã đang đánh nhau với một cậu béo tròn.
Nói theo lý thì vóc dáng, thể lực phải là cậu béo chiếm ưu thế. Vậy mà thực tế, Từ Dã đang đè người ta ra mà đánh.
Dù ai thắng ai thua thì người bị dọa nhiều nhất vẫn là cô giáo. Chỉ mới một chốc lát mà đã đánh nhau rồi sao? Nhỡ đâu làm đứa nhỏ nào bị thương, rồi lại gặp phải phụ huynh ngang ngược, cô thì còn đường sống gì nữa?
Cô giáo vội vàng kéo hai đứa nhỏ đang lăn lộn dưới đất dậy, dỗ dành:
“Có chuyện gì thì từ từ nói, sao lại đánh nhau chứ? Nói cô nghe, tại sao lại cãi nhau nào?”
Từ Dã phồng má lên, giận dỗi:
“Là cậu ta giành chỗ trước.”
Cậu béo không chịu yếu thế, vừa nước mắt vừa nước mũi, giọng lạc cả đi:
“Chỗ đó có phải của cậu đâu! Tớ méc ba tớ, cậu đánh tớ!”
“Là cậu đẩy tớ trước!” Từ Dã không vui.
Lớp học hỗn loạn. Cậu béo khóc lóc om sòm, nhất quyết bắt cô giáo gọi điện cho ba cậu đến làm chủ. Cô giáo sợ hai đứa có đứa nào bị thương thật, đành phải gọi báo cho phụ huynh hai bên.
Chừng nửa tiếng sau, ba của cậu béo, một người đàn ông mập mạp tới nơi, còn phía Từ Dã thì là một trợ lý mặc vest đen. Hai bên trao đổi vài câu, cậu béo bỗng ôm lấy mặt bàn, gào thét:
“Con muốn ngồi chỗ này cơ!”
Tống Phù liếc qua, ơ kìa, chỗ đó chẳng phải là chỗ của cô sao?
“Không được, đó là chỗ của tớ.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Phù lộ ra vẻ nghiêm túc, bước tới nhập cuộc.
“Thế... thế tớ muốn ngồi đây cơ!” Cậu béo lắp bắp, đỏ mặt, rồi dịch sang bên phải một chỗ.
Từ Dã càng không vui:
“Đó cũng là chỗ của tớ.”
Cậu béo vờ như không nghe thấy, ba cậu ta lại là kiểu người chiều con, xoa tay nói với trợ lý bên phía nhà họ Từ:
“Hay là nể tình con tôi bị đánh, cho nó ngồi chỗ này đi?”