Tôi cái gì cũng dám làm đấy!"
Đào Tri Vi lau cằm, trên ngón tay còn vương lại vệt đỏ nhạt.
Cô liếc nhìn Lâm Tịch đầy ẩn ý, rồi ngồi xuống sofa, chạm vài cái trên điện thoại rồi đưa lên tai nói: “Lâm Duật Lan, đến đón em gái cô về đi."
Lâm Tịch giật mình hốt hoảng, chạy bổ tới định giật lấy điện thoại của Đào Tri Vi.
Nếu cuộc gọi thật sự kết nối, cô ấy sẽ chết chắc.
Năm mười tám tuổi, Lâm Tịch đi bar ăn mừng tuổi trưởng thành, uống say mèm liền gọi video về nhà, kết quả bị Lâm Duật Lan phát hiện đang ở quán bar, chị ấy lập tức bắt chuyến bay ngay trong đêm kéo cô về nhà.
Sau lần đó, ngay cả khi Lâm Duật Lan ở trong nước, Lâm Tịch cũng không dám để chị ấy biết mình đi bar.
Nhỡ Lâm Duật Lan thật sự đến, Đào Tri Vi nhất định sẽ không giúp cô che giấu sự thật đâu.
Huống chi quan hệ giữa hai nhà Đào - Lâm tệ như vậy, để Lâm Duật Lan đến nhà Đào Tri Vi đón cô về thì tính là chuyện gì đây?
"Chị Hai, chị đừng nghe cô ta nói bậy!" Lâm Tịch lúc này mới thật sự muốn khóc.
Đào Tri Vi thấy cô ăn hành, khóe môi ý cười càng sâu, đơn giản là đưa thẳng điện thoại cho cô.
Lâm Tịch nhận lấy điện thoại, đến tắt máy cũng không dám, chỉ chĩa điện thoại ra giải thích loạn xạ: “Em gặp tình cờ trên đường! Gặp đúng Đào Tri Vi! Rồi cô ta cướp mất hợp đồng của em nên em tức lắm! Em mới đi tìm cô ta tính sổ! Thế là cô ta lôi xềnh xệch em đi! Chị mau đến cứu em đi! Cô ta còn động tay động chân với em! Còn dám hôn em!"
Nghe đến bốn chữ cuối cùng, Đào Tri Vi lại liếc nhìn vệt đỏ nhạt trên ngón tay.
Con bé này cũng giỏi bịa chuyện thật.
"Giải thích xong chưa?" Đào Tri Vi dang tay ra ý bảo cô trả điện thoại lại.
Lâm Tịch đương nhiên không trả cho cô ta: “Alo? Chị Hai?
Chị còn ở đó không?"
Sau mấy giây bên kia điện thoại vẫn không có tiếng động, cô nhìn màn hình mới nhận ra mình bị Đào Tri Vi lừa rồi.
Lâm Tịch ném điện thoại trả lại cô ta, lúc này lòng căm ghét Đào Tri Vi của cô dâng lên đến đỉnh điểm.
Người phụ nữ này vậy mà dám đùa giỡn cô.
"Ồ, hóa ra là chưa gọi đi à.” Đào Tri Vi nhạt nhẽo đáp.
"Nhấn nhầm tay rồi, không chạm trúng."
"Tôi nhất định phải vạch trần chị!" Lâm Tịch nghiến răng nghiến lợi.
"Tôi sẽ tìm tất cả giới truyền thông để đăng tin tức xấu về chị!"
Đào Tri Vi đứng lên, hơi hất cằm lên: “Ngẩng đầu lên."
Lâm Tịch chần chừ một lát mới nhìn sang.
"Cứ vạch trần thì vạch trần đi.” Đào Tri Vi thản nhiên nói: “nhưng đừng quên vạch trần luôn chuyện em hôn tôi ở nhà tôi đấy nhé."
Cô ấy chỉnh lại đầu Lâm Tịch, để mặt cô hướng thẳng vào camera giám sát: “Nào, chụp một kiểu chính diện đi, phải cười đấy nhé."
Lâm Tịch tìm một góc tường ngồi xổm xuống, sau khi có vật che chắn phía sau, cô mới có cảm giác an toàn bao quanh.
Cô bị Đào Tri Vi đùa giỡn thảm hại quá...
Từ nhỏ đến giờ cô chưa từng chịu sự sỉ nhục như thế này.
Hóa ra việc cô bị Đào Tri Vi đưa về nhà hoàn toàn không phải sự sắp đặt gì của ông trời, rõ ràng là Đào Tri Vi muốn nắm thóp để uy hϊếp cô.
Nhưng cô ngay cả ảnh trong phòng bar cũng không chụp được, thậm chí còn chẳng nhìn rõ mặt hai cô gái kia, bây giờ có lôi người đến trước mặt cũng chưa chắc đã nhận ra, thì làm sao có thể đi tìm giới truyền thông để vạch trần được?