Ngay giây tiếp theo, cả người Lâm Tịch bị bế bổng khỏi mặt đất, cô lén lút hé mắt ra, phát hiện mình thật sự bị Đào Tri Vi bế lên thì chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Hành động tiếp xúc cơ thể như vậy khiến má Lâm Tịch nhanh chóng nóng bừng lên.
Sao người phụ nữ này không làm theo quy trình cũ nhỉ?
Chẳng phải nên cười nhạo cô mấy câu thật ác, rồi bỏ mặc cô đi sao?
Mùi hoa cúc La Mã nồng hơn, Lâm Tịch ước gì mình thực sự ngất xỉu rồi, cảnh tượng khó xử này cô hoàn toàn không biết phải đối mặt thế nào.
May mắn là Đào Tri Vi đi về phía căn phòng bên cạnh, đặt cô lên ghế sofa.
Lâm Tịch mở một mắt hé nhìn trộm, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ, liền nhanh chóng nhắm lại.
"Tôi biết em đang giả vờ ngủ."
Lâm Tịch không đáp lại, trong lòng chỉ nghĩ dù hành lang có hơi ồn ào, nhưng phòng này cách âm khá tốt, chỉ cần đóng cửa lại thì bên ngoài chẳng còn nghe thấy tiếng động gì nữa.
"Đừng đem mấy trò vặt ở nhà ra giở ở ngoài này, nhất là ở chỗ tôi." Đào Tri Vi chỉnh lại quần áo, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: “Vô ích thôi."
"Vậy chị bế tôi vào đây làm gì?" Lâm Tịch lập tức phản bác, rồi loạng choạng đứng dậy khỏi sofa đi về phía người phụ nữ.
Cô vẫn chưa tỉnh rượu, hoặc có lẽ sau cái ôm vừa rồi, cảm giác choáng váng giờ lại càng nặng hơn.
"Sợ tôi ăn vạ chị à?" Lâm Tịch chất vấn cô ấy: “Cô gái trong phòng vừa rồi là ai của chị?
Bạn gái à?"
"Không liên quan đến em." Đào Tri Vi ngửi thấy mùi rượu trên người cô, lùi lại một bước né tránh.
Lâm Tịch thấy cô ấy né tránh, càng thêm chắc chắn mình đoán đúng rồi.
"Tôi muốn uống nước." Cô ngồi trở lại ghế sofa, thẳng lưng.
Đào Tri Vi nhìn cô, không biết cô đang giở trò gì. "Không nghe thấy à?
Tôi muốn uống nước." Lâm Tịch ôm trán giả vờ choáng váng: “Vừa rồi uống nhiều quá, đầu óc choáng váng lắm."
Đào Tri Vi không mảy may động đậy.
"Sữa nóng cũng được." Lâm Tịch ho khan một tiếng: “Giải rượu."
Đào Tri Vi vẻ mặt phức tạp: “Muốn uống gì thì ấn chuông phục vụ đi, tôi không có thời gian chăm sóc em."
"Nhân viên phục vụ tới còn mất thời gian nữa, chị giúp tôi đi lấy đi." Lâm Tịch dựa vào sofa, còn vắt chéo chân, cứng giọng nói: “Không thì, chẳng may một ngày nào đó chuyện bạn gái chị nɠɵạı ŧìиɧ lỡ xuất hiện trên tiêu đề báo thì sao?"
Ai mà chẳng thích hóng dưa, nhất là quả dưa cực to của giới hào môn thế này.
Đến lúc đó không bỏ ra một khoản tiền lớn thì rất khó mà dập xuống được, vả lại sau này chỉ cần có một chút lửa nhỏ, chuyện này tự nhiên sẽ bị người có ý đồ chủ động lôi ra.
Đào Tri Vi cười lạnh: “Được, chờ đi."
Lâm Tịch nhìn cô ấy rời đi, nghĩ kỹ lại thấy cuối cùng mình cũng nắm được điểm yếu có thể khống chế người phụ nữ này, trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Cô nhận được điện thoại của Tề Dĩ Đan, hỏi cô đang ở đâu.
"Tớ ở phòng trên tầng hai." Lâm Tịch đọc số phòng: “Vừa rồi có chút chuyện đột xuất nên không kịp nói với chị."
"——Vậy em ở đó nghỉ ngơi đi, chị giúp em đăng ký phòng này."
"Em cảm ơn chị Dĩ Đan nhé, chị tốt quá, lần sau em tặng chị vài sợi vòng cổ ngọc trai, toàn là những món em thích lắm đấy." Lâm Tịch vừa vui lên, miệng lại dẻo như kẹo.
"——Được rồi được rồi, chị sẽ cho người mang ít canh giải rượu qua cho em, lát nữa nhớ mở cửa đấy nhé."