Mùi hôi mang tính xâm lược của sư tử thú nhân đã kinh động đến chủ nhân của vùng đất này.
Bất kể sư tử đến đây vì nguyên do gì, chỉ cần bước chân vào khu rừng này đã tượng trưng cho một trận chiến xâm lấn và phản kích sắp nổ ra.
Thế nhưng một bên đã thừa nhận yếu thế, trận chiến liền tan biến trong vô hình.
Trên thân cây, cái đuôi rắn thô to mà Tống Hứa trong lúc chạy trốn đã lầm tưởng là dây leo khẽ chuyển động.
Núp sau một thân cây, Tống Hứa rón rén thò đầu ra. Từ xa nhìn thấy con sư tử kia cụp đuôi bỏ chạy, còn trên thân cây lại có một cái đuôi rắn khổng lồ vắt ngang.
Ánh sáng mờ ảo trong rừng chỉ khắc họa ra được hình dạng cái đuôi dài ấy, Tống Hứa hoàn toàn không nhìn rõ con rắn đó trông như thế nào, chỉ cảm giác nó thật sự dài vô tận.
Tống Hứa ôm chặt lấy thân cây: Rắn! Rắn hoang dã! Rắn khổng lồ!
Sau khi đuổi được kẻ xâm nhập, Ô Mộc cũng rời khỏi chỗ này, chuẩn bị đi kiếm ăn. Bình thường hắn rất ít khi rời huyệt động trú ẩn, mỗi lần ra ngoài gần như đều là để săn mồi, lần này cũng không ngoại lệ.
Sự tiếp cận của một thú nhân giống đực cường đại có thể khiến hắn chú ý và cảnh giác, nhưng còn một “vị khách” khác cũng len lén bước vào lãnh địa của hắn, Ô Mộc lại không hề xua đuổi.
Hắn đã sớm nhận ra trong không khí có mùi của một giống cái thú nhân. Một con sóc thú nhân nhỏ bé và yếu ớt, trong mắt hắn hoàn toàn vô hại, vì vậy hắn chẳng buồn để tâm.
Nhanh chóng tìm được con mồi thích hợp và nuốt chửng, Ô Mộc cuộn cái đuôi phồng lên trở về huyệt động để nghỉ ngơi.
Mấy năm trước, ngoài ăn cơm hắn vẫn còn giữ thói quen thi thoảng tuần tra lãnh địa, coi như cách gϊếŧ thời gian và tự tiêu khiển.
Nhưng mấy năm gần đây, tình trạng thú hóa của hắn ngày càng nghiêm trọng, đã gần như hoàn toàn biến thành thú. Hắn dần dần trở nên mơ hồ, sống như một con dã thú, cũng chẳng còn hứng thú gì ngoài săn mồi.
Hắn gần như đã quên mất bản thân từng là một thú nhân trong bộ lạc.
Thế giới này tồn tại thú nhân có thể biến đổi giữa hình người và hình thú, đồng thời cũng có những dã thú bình thường.
Còn bán thú nhân, chính là loại “tàn khuyết” trong số thú nhân.
Khi còn nhỏ, tiểu thú nhân chưa thể khống chế được sự biến hóa của mình, thường hay lộ ra hình dáng nửa người nửa thú. Nhưng theo thời gian, khi cơ thể và sức mạnh lớn dần, chúng có thể tự do kiểm soát sự chuyển đổi hình thái ấy.
Khi đến tuổi trưởng thành mà vẫn vì nhiều nguyên nhân không thể thoát khỏi một phần thú thái, không thể hoàn toàn biến thành hình người, thì những thú nhân ấy sẽ bị gọi là bán thú nhân.
Trong mắt bộ lạc, bọn họ là thứ phẩm, là kẻ tàn khuyết, vì thế sẽ bị đuổi đi.
Sau khi bị trục xuất, mất đi người thân và bạn bè, bán thú nhân phải lang thang một mình trong rừng. Lực lượng trong cơ thể sẽ dần bị ăn mòn, càng lúc càng gần với dã thú, cuối cùng mất đi toàn bộ lý trí, trở thành một con thú thật sự.
Ô Mộc hiện đang ở vào giai đoạn cực kỳ nguy hiểm đó.
Vô tình được chủ nhân khu rừng này che chở, Tống Hứa tạm thời có thể dừng chân trong khoảng rừng rậm này.
Tống Hứa nghĩ thầm: Dù sao mình cũng không biết phải đi đâu, mà con rắn kia cũng chẳng tới đuổi mình.
Cô hái lá non, hoa dại, nấm và quả rừng, có gì ăn nấy. Cuối cùng cũng lấp đầy cái bụng vốn đã lép kẹp như tờ A4, tạm thời tránh được kết cục chết đói.
May mắn thay, cơ thể này là thú nhân sóc, thực đơn cực kỳ phong phú, gần như thứ gì cũng ăn được. Nếu chẳng may biến thành loài mãnh thú chỉ ăn thịt, cô còn phải loay hoay học săn mồi, thì đúng là làm khó một nữ sinh lớp 12 bình thường như cô rồi.
Giải quyết xong vấn đề sinh tồn, Tống Hứa bắt đầu tò mò về môi trường xung quanh. Đây chính là rừng rậm nguyên thủy!
Trước đây cô mới chỉ từng đi công viên, đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy khu rừng rộng lớn như thế này.
Đập vào mắt chỉ toàn những thân cây to thẳng tắp, phủ đầy rêu xanh. Cành lá hầu hết mọc trên độ cao hơn mười mét, phía trên ánh mặt trời bị tầng tán cây dày đặc chặn lại, cho dù giữa ban ngày ban mặt, trong rừng cũng chẳng sáng sủa được bao nhiêu.
Xa hơn nữa, ánh sáng nhạt dần, thân cây lẩn khuất trong làn sương mù, giống như những bóng ma lặng lẽ đứng trông chừng.
Xung quanh, ngoài bản thân cô thì chẳng thấy một bóng người. Chỉ có đủ loại âm thanh kỳ dị: tiếng chim, tiếng côn trùng ríu rít, rì rầm, tiếng gì đó lẩm nhẩm mơ hồ, truyền đến từ trên đầu, dưới chân, hay những nơi cô nhìn không thấy, tìm không ra. Tất cả càng làm bầu không khí thêm âm u, nặng nề.