Chương 3: Chạy trốn

Sáng sớm, khi trong rừng chỉ vừa le lói chút ánh sáng, đám thú nhân đã nhao nhao bò dậy, chuẩn bị tiếp tục lên đường.

Sư tử thú nhân nhớ tới con giống cái tối hôm qua, tò mò không biết cô đã chết chưa, liền bước qua chỗ đám tù binh liếc nhìn.

Nhưng vừa nhìn, hắn lập tức phát hiện có gì đó không đúng: Giống cái kia... chạy mất rồi!

Cảm giác chẳng khác nào con mèo lớn hung dữ đang thưởng thức con mồi nhỏ trong móng vuốt, bỗng thấy nó đột nhiên vùng chạy mất. Sư tử gầm lên đầy bất mãn, tiếng gầm dội vang khắp khu rừng.

“Chạy rồi?” Đám thú nhân bộ lạc Mãnh Thú đều kinh ngạc. Bởi từ trước đến nay, với khí thế áp bức của nguyên hình, những thú nhân yếu ớt kia chẳng dám phản kháng, càng không dám chạy trốn.

Trên đường đi, bọn chúng dẫn đầu đi phía trước, đám tù binh thú nhân phía sau thì ngoan ngoãn nghe lời, không một ai dám tụt lại. Thế mà giờ có kẻ dám chạy? Đúng là mới lạ.

“Thôi kệ đi, Sư Vưu. Chỉ là một con sóc thú nhân thôi mà. Trong khu rừng này, chẳng mấy chốc nó cũng sẽ bị thú dữ gϊếŧ chết rồi ăn sạch thôi.”

“Không được! Nó dám chạy tức là khıêυ khí©h ta. Ta nhất định phải bắt về!” Sư Vưu tức tối gầm lên.

“Ê, Sư Vưu!”

Mặc cho đồng bọn gọi với theo, hắn đã hóa thành thú hình, lần theo hơi thở còn sót lại của con sóc cái, nhanh chóng lao đi xa.

“Thôi kệ hắn, sắp về đến bộ lạc rồi, chắc không có chuyện gì đâu.” Vài thú nhân khác gãi đầu, bỏ mặc.

Lúc này, Tống Hứa đang thoăn thoắt nhảy trên cây.

Cả đêm qua cô đã quen được với thân thể thú nhân này, học cách điều khiển thân thể thú nhân, biến thành thú hình, biết vận dụng linh hoạt bốn chi và cái đuôi.

Quả nhiên, chạy trốn có thể kí©h thí©ɧ tiềm năng.

Nhìn cô bây giờ di chuyển thành thục giữa các tán cây, ai mà nghĩ cô vốn chẳng phải sóc bản địa, chỉ là kẻ “nửa đường biến thành sóc” đâu.

Sau một hồi parkour điên cuồng, cô cảm thấy đã thoát khỏi nguy hiểm, định hạ tốc để nghỉ cho mấy móng vuốt bớt nóng, thì chợt nghe tiếng gầm sư tử vọng lại phía sau.

Âm thanh đó chứa đầy thông điệp chỉ thú nhân mới hiểu, đại khái ý là: Đừng chạy! Để tao bắt được mày thì mày xong đời!

Tống Hứa: Mẹ nó, nguyên hình mày là sư tử mà sao cứ như chó điên thế này, đuổi theo cắn ghê quá!

Để không bị bắt, cô buộc phải liều mạng tăng tốc. Trong vô thức, cô đã lao vào một khu rừng rậm rạp hơn hẳn.

Ở đây, ánh nắng gần như không thể xuyên xuống mặt đất, chỉ le lói qua những tán lá dày, khiến cả khu vực phủ một màu âm u, tĩnh lặng.

Những thân cây khổng lồ, to đến mức mấy người ôm mới xuể, vươn thẳng lên trời. Trên cây chằng chịt những dây leo thô cứng buông xuống tận đất.

Mặt đất gần như không có bụi rậm, chỉ phủ kín rêu, địa y và vô số loài dương xỉ.

Tống Hứa không hề biết mình đã vượt qua ranh giới vô hình của khu rừng. Cô cũng chẳng kịp nhận ra sự phân chia lãnh địa kỳ lạ ấy, chỉ mải chạy. Ngay cả khi bàn chân giẫm lên một sợi “dây leo” có xúc giác mềm dẻo và quái dị, cô cũng không để tâm.

Trong khi đó, Sư Vưu đã đuổi theo cô đến đây, nhưng lại do dự mà dừng lại.

Cánh rừng này là lãnh địa của một bán thú nhân rắn tên Ô Mộc. Sau khi trưởng thành, do tiến hóa không hoàn toàn, hắn bị Bộ lạc Mãnh Thú đuổi đi và từ đó chiếm cứ khu rừng này.

Dù Sư Vưu nổi danh là chiến sĩ dũng mãnh trong bộ lạc, nhưng khi đối đầu với Ô Mộc, hắn vẫn phải e dè ba phần, nhất là khi không chắc hiện giờ Ô Mộc còn giữ lại lý trí hay đã hoàn toàn thú hóa.

Nếu hắn ta đã thú hóa, vậy việc Sư Vưu dám xâm phạm địa bàn sẽ có thể phải trả giá bằng một trận tử chiến, thậm chí bị treo cổ đến chết.

Nghĩ đến con sóc thú nhân dám bỏ trốn, Sư Vưu bực bội lắc lắc cái đầu to, thử thăm dò mà dẫm lên lớp rêu ẩm ướt xanh rì.

Ngay lúc ấy, một sợi “dây leo” treo trên cây bỗng giật giật.

Tiếng “tê tê” rợn gáy vang lên trong không khí, mang theo mùi tanh nồng nặc. Cảm nhận rõ ràng mối nguy hiểm gần sát, Sư Vưu lập tức nhảy bật lùi về sau.

Âm thanh kia là lời cảnh cáo, cũng là tín hiệu tấn công của rắn.

Sư Vưu chỉ do dự trong chốc lát, rồi nhanh chóng quyết định quay đầu rút lui khỏi khu rừng này.