Chương 1: Xuyên qua

Ánh sáng trong rừng dần tắt hẳn. Đám thú nhân đang đi đường tìm được một gốc cây to phủ đầy rêu, liền dừng lại nghỉ ngơi.

Trong đội ngũ ấy, chiếm ưu thế tuyệt đối là hơn mười chiến sĩ thú nhân đến từ bộ lạc Mãnh Thú.

Tất cả bọn họ đều cao lớn, vạm vỡ như những tòa tháp sắt; gương mặt thô kệch, khí thế hoang dã, giọng nói vang dội như sấm. Dù là nhìn hay nghe, đều khiến người ta cảm thấy nguy hiểm chết người.

Khí thế trấn áp quá mạnh khiến đám tù binh đi cùng chỉ biết cúi rạp người, run rẩy sợ hãi, ngoan ngoãn không dám manh động.

Hơn trăm tù binh này là thú nhân đến từ vài bộ lạc nhỏ rải rác trong rừng thông phương Bắc.

Phần lớn trong số họ là giống cái, thú hình là sóc, cáo, thỏ, chồn, lửng... Thân hình nhỏ bé, hoàn toàn không thể sánh với những thú nhân thú hình là hổ, sư tử, báo hay gấu của bộ lạc Mãnh Thú.

Bị bắt rời khỏi quê hương, họ không dám phản kháng hay trốn chạy, bởi mục đích của bộ lạc Mãnh Thú không phải gϊếŧ họ, mà là để mở rộng số lượng thành viên trong tộc.

“Đi lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp đến rồi. Tối mai về tới bộ lạc là có thể nghỉ ngơi thoải mái một phen!” Một thú nhân toàn thân mọc lông đen ngồi trên rễ cây nhô ra, giọng khàn đυ.c như tiếng gầm.

Một thú nhân khác, râu ria rậm rạp, vóc dáng thấp hơn một chút, đang xử lý con mồi săn được dọc đường. Hắn cắt từng mảng thịt còn đẫm máu quăng vào lửa nướng, vừa làm vừa nhe răng cười hớn hở: “Đúng thế. Lần này còn bắt được một thú nhân giống cái mang về nữa. Bộ lạc ta ít giống cái quá, chia chẳng đủ đâu!”

“Chỉ một con thì sao đủ.” Một thú nhân khác, mắt tròn như chuông đồng, chẳng buồn chờ thịt chín mà cầm ngay miếng thịt sống xé ra ăn.

Hắn vừa nhồm nhoàm vừa liếc sang đám tù binh co ro bên kia: “Yếu ớt thế kia, chắc chẳng chịu nổi mấy trò đâu. Ít nhất cũng phải hai con mới đủ.”

Đám thú nhân cường tráng bật cười hô hố, lời nói ngày càng thô tục trắng trợn.

Đám tù binh vẫn im lặng, không dám phản ứng.

Với họ, việc bộ lạc nhỏ bị nuốt chửng vốn chẳng xa lạ. Nếu có thể được bộ lạc lớn thu nhận, nương nhờ những thú nhân khỏe mạnh để có đủ thức ăn, cuộc sống đôi khi còn dễ chịu hơn ở nơi cũ.

Suốt mấy ngày qua, mỗi tối bộ lạc Mãnh Thú đều dừng lại ăn uống, nhưng tuyệt đối không chia phần cho tù binh.

Đám tù binh chỉ có thể tranh thủ lúc di chuyển mà tìm vài chồi non, quả rụng hay côn trùng nhỏ để lót dạ, miễn cưỡng duy trì sức lực. Giờ ai nấy đều mệt lả, bụng đói cồn cào.

Nhiều thú nhân trong đám tù binh nhìn chằm chằm về phía đống lửa bên kia, nơi mùi thịt nướng thơm ngào ngạt đang lan tỏa, ánh mắt họ ánh lên vẻ khát khao, nuốt nước bọt liên tục.

Tống Hứa ngồi giữa đám tù binh đói lả ấy, ôm lấy cái bụng lép kẹp của mình, ánh mắt mơ hồ nhìn quanh.

Cô biết mình tên là Tống Hứa, nhớ rõ mình sống ở khu Tây Hải Hoa Đình, nhớ rõ học ở trường Nhất Trung Tấn Thị, còn nhớ sáng nay vừa nhận lại bài kiểm tra Toán được 108 điểm.

Tóm lại, cô nhớ rõ từng chuyện lớn nhỏ trong suốt mười tám năm cuộc đời.

Ấy vậy mà chỉ trong chớp mắt, cô đã trở thành một thú nhân sóc ở đại lục rừng rậm này, tên là “Tùng”.

“Tùng” vừa mới trưởng thành, bị mẹ đuổi ra ngoài tự lập, lang thang khắp nơi.

Khó khăn lắm mới gia nhập được một bộ lạc nhỏ chưa tới ba mươi người, nào ngờ lại bị thú nhân của bộ lạc Mãnh Thú từ phương Nam bất ngờ tấn công rồi bắt giữ.

Giờ cô đang bị áp giải đến bộ lạc Mãnh Thú.

Ký ức của “Tùng” rất đơn giản, không chi tiết như ký ức của cô, chỉ như một cuộn phim tài liệu dài dòng, mơ hồ và xa cách.

Tống Hứa không hoang mang vì bỗng dưng có thêm một phần ký ức xa lạ, mà chỉ cảm thấy sụp đổ hoàn toàn vì cú xuyên không trời ơi đất hỡi này.

Cô rõ ràng sắp thi đại học rồi mà!