Trước khi đi, Y Na như chợt nhớ ra điều gì, liền xoay người, nghiêm túc dặn:
“Đúng rồi, mấy ngày nay trong trấn có xuất hiện vài người lạ, dường như đang tìm thứ gì đó. Chúng tôi vẫn đang theo dõi bọn họ. Nếu anh ở nhà có chuyện gì bất thường, nhất định phải lập tức liên hệ với cảnh sát.”
Dân cư trong trấn nhỏ vốn không nhiều, tinh cầu xa xôi này lại chẳng có tài nguyên quý giá gì, bỗng dưng xuất hiện vài kẻ lạ mặt kỳ quái, khó tránh khỏi khiến cảnh sát địa phương sinh nghi.
Y Na đưa mắt nhìn quanh, thấy không ai mới hạ giọng nói:
“Thật ra, tôi cảm thấy mấy tên đó không giống người tốt, thân hình to lớn, mặt mũi lại hung dữ.”
Trì Tầm gật đầu, nghiêm túc đáp:
“Được, tôi sẽ cẩn thận.”
Cảnh sát Y Na nhìn cậu bằng ánh mắt tán thưởng:
“Gần đây chúng tôi đang tăng cường tuần tra, buổi tối tốt nhất anh đừng ra ngoài.”
Tiễn Y Na rời đi xong, Trì Tầm quay về phòng bếp.
Lúc này thịt bò hầm đã vừa chín tới, cậu tắt lửa, múc một nửa cho vào hộp cơm đậy kín, đó chính là phần cơm trưa ngày mai.
Đây vẫn là thói quen Trì Tầm mang theo từ lúc còn ở Trái Đất. Khi nấu bữa tối, Trì Tầm luôn làm dư một chút để hôm sau mang đi công ty làm cơm trưa.
Cũng giống như thân thể này, cậu mồ côi cha mẹ. Chỉ là cha mẹ Trì Tầm mất vì tai nạn xe khi cậu đang học đại học. Dẫu vậy, cậu vẫn hưởng trọn vẹn hai mươi năm yêu thương.
Chính cha Trì Tầm đã tận tay dạy cho cậu cách nấu ăn, còn mẹ cậu giỏi nhất là hầm canh. Những bữa cơm giản dị đời thường ấy đã nâng đỡ cậu bước qua chuỗi ngày sau khi cha mẹ qua đời, thậm chí trở thành điểm tựa để cậu có thể sống vững vàng ở thế giới xa lạ này.
Sinh mệnh rồi sẽ trôi đi, nhưng tình yêu sẽ vĩnh viễn được truyền lại bằng một hình thức khác.
Trì Tầm gắp một miếng thịt bò hầm bỏ vào miệng. Thịt mềm đến mức vừa cắn đã tan, cậu liền múc đầy cơm, chan một muỗng lớn nước sốt cà chua thịt bò lên rồi trộn đều.
Từng hạt cơm thấm đẫm nước sốt, khoai tây mềm mại chỉ cần ấn nhẹ đã dính lấy cơm, vị chua dịu của cà chua lại vừa hay làm giảm đi độ ngậy của sốt thịt.
Trì Tầm ăn từng thìa một, ngon đến mức đôi mắt hoa đào nheo lại, ánh lệ quang càng thêm sinh động.
Không bao lâu, nồi thịt bò đã cạn. Cậu bưng tiếp bát canh trứng gà còn ấm, trước tiên gắp hết những miếng trứng mềm mịn, sau đó ừng ực uống mấy ngụm canh nóng hổi. Một bữa tối ngon lành kết thúc.