Tia nắng cuối cùng cũng biến mất, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Trì Tầm xách rổ rau, quen tay né qua mấy món đồ nội thất rồi đi thẳng vào bếp, bật chiếc đèn treo trên tường.
Tuy đây đã là thế giới tinh tế cách hai ngàn năm, nhưng ở tinh cầu xa xôi này, nơi dân chúng tầng dưới sinh sống cũng chẳng khác gì nhà cửa bình thường trên Trái Đất. Thứ công nghệ cao duy nhất trên người cậu chỉ là chiếc vòng truyền tin đeo nơi cổ tay.
Trì Tầm lần lượt rửa sạch rau củ trong rổ, bắt đầu chuẩn bị bữa tối hôm nay.
Gia vị thường dùng trên Trái Đất ở đây cũng có, chỉ là phần lớn giá thành đắt đỏ. Ví tiền eo hẹp, cậu chỉ dám mua những thứ đơn giản như muối và nước tương.
Trước tiên, Trì Tầm mở gói gạo mua trong siêu thị, vo sạch vài lần rồi đong lượng nước vừa phải, bỏ vào nồi cơm điện.
Sáng nay cậu mới mua được ít thịt bò tươi, vừa hay có thể nấu món thịt bò hầm cà chua khoai tây.
Thịt bò đem ngâm nước một lúc lâu, rửa thêm mấy lần rồi cắt khối, tráng nước cho sạch máu.
Cà chua chín đỏ cùng khoai tây tròn mập được gọt vỏ, cắt miếng nhỏ. Trì Tầm cho dầu vào nồi, phi cà chua cho đến khi ra nước sốt đỏ sánh, rồi thêm một bát nước vào hầm một chốc. Sau đó, bỏ thịt bò vào xào săn, cuối cùng cho khoai tây vào, đậy nắp, để lửa nhỏ hầm nhừ.
Chẳng mấy chốc, hương vị chua ngọt của cà chua hòa cùng mùi thơm của thịt bò đã lan khắp căn bếp nhỏ, bay cả ra ngoài cửa sổ, khiến người đi ngang qua cũng phải nuốt nước miếng.
Trong lúc chờ thịt bò hầm mềm, Trì Tầm cũng không để phí thời gian. Cậu nhanh tay đập hai quả trứng, đánh tan rồi trút vào nồi nước đang sôi.
Sùng sục sùng sục.
Canh trứng trắng mịn lập tức nổi lên trước mắt. Cậu thêm chút muối, sau đó lấy ra vũ khí bí mật rượu trắng.
Chỉ cần nhỏ nửa thìa rượu, món canh trứng sẽ hoàn toàn mất đi mùi tanh, thay vào đó là hương rượu nhè nhẹ quyện cùng vị trứng, thanh thoát mà đậm đà, thơm mà không hề ngấy.
Canh vừa nấu xong, chuông cửa bỗng vang lên.
Động tác múc canh của Trì Tầm khựng lại. Trong trấn nhỏ này, người quen của cậu chẳng có bao nhiêu. Ai lại tìm đến vào giờ này?
Cậu bước nhẹ đến cửa, ghé người nhìn qua mắt mèo, là nữ cảnh sát Ina của trấn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Trì Tầm lập tức lướt lại trong đầu mọi chuyện mình đã làm mấy ngày nay.
Mình... mình không có lỡ phạm pháp gì đâu nhỉ?