"Chị nói gì?"
Giang Du Thấm cảm thấy đầu óc "ù" một tiếng, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Chu Na giọng trầm xuống.
"Em gái em là một influencer có khoảng trăm vạn fan, vừa rồi cô ta mở livestream, tống hết chuyện nhà em lên mạng, bản thân cô ta vốn đã có fanbase và độ hot, giờ cả mạng đang bàn tán sôi nổi về chuyện này rồi."
Thực ra nếu chỉ đơn thuần là thân phận Giang Du Thấm, chuyện này không thể hot đến vậy.
Nhưng sự việc lại liên quan đến mối thâm thù hào môn có mà công chúng rất thích xem, cộng thêm việc minh tinh Nhan Thù ngày trước có thể coi là bạch nguyệt quang của cả một thế hệ.
Chỉ bằng vài câu ngắn ngủi, Giang Vãn Tinh đã biến Giang Du Thấm, một đóa hoa nhỏ đầy triển vọng của làng giải trí, thành con chuột chạy qua đường bị mọi người hè nhau đánh đuổi.
Phải một lúc lâu sau Giang Du Thấm mới hoàn hồn, rồi gào lên thất thanh: "Chị đã thông báo cho bộ phận PR xử lý chưa?"
"Chuyện này..."
"Bên PR nói gì?"
Chu Na ấp úng đáp: "Thông thường gặp tình huống như này, bên PR sẽ ra thông cáo phủ nhận trước, hoặc gửi giấy cảnh cáo của luật sư. Nhưng người tiết lộ chuyện này lại là... là..."
Giang Du Thấm nghe đến đây đã hiểu công ty không thể trông cậy được nữa, giận dữ ném chiếc điện thoại xuống đất.
Thực ra từ khi Giang Vãn Tinh nói lần này trở về sẽ không đi nữa, Giang Du Thấm đã biết sẽ có ngày này.
Bởi vì sự thật kiểu này, căn bản không phải thứ cô ta có thể đảo điên trắng đen.
Chỉ cần bị phanh phui, cô ta sẽ không còn đường biện bạch.
Vì vậy cô ta mới muốn xây dựng hình tượng người chị tốt trước mặt mọi người, sau này sự việc bùng nổ cũng không bị chỉ trích quá nặng.
Nhưng cô ta không ngờ, Giang Vãn Tinh lại không cho cô ta cơ hội đó!
...
Khi Giang Vãn Tinh nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng Giang Du Thấm, cô vừa tắm xong.
Cô mặc bộ đồ ngủ liền thân rộng rãi, theo thói quen ra bên cửa sổ vận động nhẹ.
Vừa chậm rãi đi bộ trên máy chạy bộ, Giang Vãn Tinh vừa lướt xem tin tức hot trên điện thoại như đang xem kịch.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Giang Vãn Tinh không chút do dự quát lớn: "Cút đi!"
"Vãn Vãn, chị có chuyện muốn nói với em." Giọng Giang Du Thấm vang lên ngoài cửa.
"Đã bảo cút đi rồi! Điếc tai thì ra bệnh viện chữa!"
Đương nhiên Giang Vãn Tinh biết Giang Du Thấm tìm cô để làm gì.
Chỉ là cô đã cãi nhau với đám người này cả ngày rồi, thực sự không còn hứng thú tiếp tục nữa.
Lần này rõ ràng Giang Du Thấm đã quyết đấu với Giang Vãn Tinh, tiếng gõ cửa ngày càng lớn.
"Vãn Vãn, em ra nói rõ cho chị! Nếu em có ý kiến gì với chị, có thể nói thẳng... Nhưng tại sao em lại nói những lời đó trước công chúng? Em biết chị đã vất vả thế nào mới có được ngày hôm nay không?"