Chương 25: Con sâu cái kiến đáng thương

"Suỵt."

Giang Vãn Tinh không những không tức giận, ngược lại còn vô cùng nghiêm túc nói: "Suốt một năm nay, công ty đã dành một phần không nhỏ nguồn lực ưu ái cho Giang Du Thấm, nhưng chị ta lại không mang về lợi nhuận tương xứng. Vì vậy tôi có thể khẳng định đây là một phi vụ thua lỗ, đề xuất thu hồi phần lớn nguồn lực đang tập trung cho Giang Du Thấm."

Phòng họp chìm trong im lặng, không ai dám lên tiếng.

Giang Vãn Tinh cũng hiểu, nhà họ Giang vốn là chế độ độc tài của Giang Hướng Viễn.

Khi chưa rõ tình hình, không ai dám đối đầu với ông ta.

Nhưng điều đó không quan trọng, hôm nay chỉ là ngày đầu tiên cô đến công ty, cô có thể từ từ.

"Những điều tôi muốn nói đã nói xong, mong các chú các bác suy xét kỹ lưỡng."

Dứt lời, Giang Vãn Tinh đứng dậy bước đi.

Vừa mở cửa phòng họp, cô đã thấy Giang Du Thấm đứng chờ sẵn ngoài hành lang.

"Thì ra là chị..."

Giang Vãn Tinh lười nhác hỏi: "Chị đến đây làm gì?"

Không biết có phải vì tức giận không, mặt Giang Du Thấm trắng bệch không còn tí máu nào.

Giọng cô ta run nhẹ: "Vãn Vãn, em ghét chị đến thế sao? Sẵn sàng chống lại bố chỉ để đóng băng sự nghiệp của chị?"

"Đóng băng?"

Giang Vãn Tinh bật cười như nghe chuyện tiếu lâm.

"Tôi chỉ đưa chị về đúng vị trí của mình thôi. Đây là công ty, không phải nơi để Giang Hướng Viễn thể hiện tình phụ tử. Nếu chị có thể mang về lợi nhuận xứng đáng, dù có chiếm trọn mọi nguồn lực của Giang thị cũng chẳng ai dám ho he."

Lời lẽ hoàn toàn khách quan, không chút tình cảm cá nhân.

Giang Du Thấm bất giác nhìn thẳng vào mắt Giang Vãn Tinh.

Lần đầu tiên cô ta nhận ra, cô nhóc trước mặt đã không còn là đứa trẻ nữa.

Giang Du Thấm cắn môi dưới: "Em cũng định debut à?"

"Debut cái đầu chị á? Não bị cửa cuốn kẹp rồi hả?"

Giang Du Thấm: "..."

Giang Vãn Tinh dựa cửa, nửa cười nửa không nhìn cô ta.

"Chị gái, chị tưởng tôi trắng tay như chị sao?"

Giang Du Thấm tròn mắt: "Ý em là gì?"

Giang Vãn Tinh thong thả nói: "Bố đã xác định Giang Thần Hi là người kế vị, còn tôi có cổ phần mẹ để lại. Chỉ có chị là không có gì trong tay, nên mới phải vất vả bon chen trong làng giải trí."

Một câu nói vừa dứt, Giang Du Thấm như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ.

Giang Vãn Tinh bước đi, vừa lướt qua cô ta vừa hạ giọng thấp.

"Tiểu thư nhà họ Giang, ngôi sao đang lên của làng giải trí, hóa ra chỉ là con sâu cái kiến đáng thương không có gì trong tay."

Giang Du Thấm đứng nguyên tại chỗ, toàn thân run rẩy, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Nhưng ngay lúc này, Giang Vãn Tinh đã đi xa vài bước bỗng quay đầu lại, nở nụ cười rạng rỡ.