Chương 49

Cô bé sờ sờ tóc mình, lạ thật, tóc của cô bé cũng bị đứt rồi nhưng Nhiêu Thi Thi nói rằng tóc sẽ nhanh chóng mọc lại, cô bé còn tưởng rằng chân cũng sẽ nhanh chóng mọc ra.

Chung Cẩn một tay đặt trên vô lăng, quay người lại, đầu ngón tay hơi lạnh lướt qua đỉnh đầu Tiểu Đồng: “Ừ, không mọc ra được nữa nhưng cũng không sao cả, sau này các con cứ chơi với bạn bình thường là được.”

Hôm nay là cuối tuần, Chung Cẩn không phải đến đồn cảnh sát, sau khi tập thể dục buổi sáng về thì ở nhà dọn dẹp. Anh không thích có người lạ trong nhà, nên việc dọn dẹp vệ sinh thường ngày đều tự tay làm. Hơn nữa, anh hơi kỹ tính, không yên tâm để người khác dọn, phải tự mình làm một lượt mới thấy yên tâm.

Vừa tháo ga giường cho vào máy giặt thì chuông cửa reo, Tiểu Đồng trượt chiếc xe trượt scooter mới, loại có bánh xe giảm âm, đến ban công tìm cha:

“Có người đến, chắc là chú áo vàng ạ.”

Chú áo vàng mà bé nói là nhân viên giao hàng. Dạo này Chung Cẩn nghiện mua đồ trên mạng cho con gái, hầu như ngày nào cũng có hàng ship đến nhà.

Trong mắt Tiểu Đồng, chú áo vàng đúng là người tốt bụng, lần nào cũng mang đến rất nhiều đồ hay ho. Bé cứ tưởng vì mình là em bé ngoan nên người ta mới tặng đồ, chẳng mảy may nghĩ đến việc đều là cha bé dùng tiền mua cả.

Hôm nay quả nhiên lại có rất nhiều đồ được chuyển đến, Chung Cẩn giúp bé mở hộp, còn bé thì tự ngồi trên chiếc ghế nhỏ để giày xem quà mới.

Một lát sau, Tiểu Đồng lại trượt xe scooter đến chỗ Chung Cẩn đang giặt giày cho mình ở ban công: “Cha ơi, cái này là gì ạ?”

Tiểu Đồng giơ cao tay, ném một con vịt nhỏ màu vàng vào chậu nước.

Chung Cẩn nhìn con vịt nhựa có hình dáng khá trừu tượng kia, nghĩ mãi không ra nó là cái gì. Dạo gần đây mua nhiều đồ trên mạng quá, chính anh cũng thấy hoa mắt.

Anh đưa tay xuống vòi nước xả sạch bọt, tiện tay lấy khăn lau khô, rồi theo Tiểu Đồng ra chỗ để giày. Hai cha con, một lớn một nhỏ, ngồi xổm xuống đất nghiên cứu hồi lâu, Chung Cẩn mới đọc được trên tờ hướng dẫn:

“Đây là máy tạo bọt tự động, đồ tặng kèm khi mua bộ sữa tắm.”

“Con muốn chơi.” Tiểu Đồng chẳng biết máy tạo bọt tự động là gì nhưng cứ là đồ chơi thì bé nhất định phải chơi thử.

“Ừm, đừng nghịch, để cha xem đã.”

Chung Cẩn làm theo hướng dẫn, vặn đầu con vịt ra, đổ một ít sữa tắm vào, rồi vào nhà tắm, thêm nước vào máy tạo bọt.

Bật công tắc, bọt xà phòng mềm mịn tuôn ra không ngừng từ mông con vịt vàng.

Chung Cẩn... Sao thấy cứ sai sai thế nào ấy?

Tiểu Đồng giật mạnh vạt áo thun của anh: “Cho con chơi.”

Chung Cẩn còn đang ngẩn người, bồn rửa mặt đã phủ đầy bọt, anh vội vàng tắt máy tạo bọt, định xả nước cho trôi hết đi.

Tiểu Đồng đợi mãi không được chơi, liền bê chiếc ghế nhỏ hay dùng để đánh răng đến, trèo lên, vốc một nắm bọt xoa lên đầu. Đến lúc Chung Cẩn phát hiện ra thì tóc cô bé đã ướt sũng, trên trán còn dính một nhúm bọt chưa tan.

Chung Cẩn nghi ngờ cô bé cố tình, chỉ là muốn chơi máy tạo bọt thôi.

Tóc đã ướt rồi, đành phải cho cô bé tắm luôn. Chung Cẩn ra khỏi nhà tắm, bảo Chung Vân Đồng tắm rửa sạch sẽ, còn mình thì vào phòng ngủ lấy quần áo sạch cho con.

Lấy quần áo xong quay lại, Chung Cẩn gõ cửa nhà tắm: “Tiểu Đồng, cha để quần áo ở ngoài ghế rồi nhé.”

Chung Vân Đồng lúc này đang cầm máy tạo bọt, xịt bọt điên cuồng lên cửa kính phòng tắm, mải chơi đến nỗi chẳng nghe thấy cha nói gì.

Chung Cẩn lại nói to hơn: “Quần áo sạch để ở ngoài ghế đấy.”

Lần này gần như là hét lên, đứa trẻ nghịch ngợm trong nhà tắm cuối cùng cũng có phản ứng: “Vâng vâng ạ.” Rồi lại tiếp tục xịt bọt lên kính.

Khoảng hai mươi phút sau, Chung Cẩn lại đến gõ cửa: “Chung Vân Đồng, con tắm xong chưa? Có phải con đang chơi với bọt xà phòng không?”