Chương 48

Phải đợi cô Trang nói: “Các con ơi, ăn cơm thôi!” thì mọi người mới lần lượt cầm đồ ăn lên, bắt đầu bữa trưa.

Hầu hết các bạn nhỏ khi ăn rất ngoan, tự xúc đồ ăn trong khay của mình, không làm dây ra xung quanh, cũng không nghịch đồ ăn của người khác. Nhưng luôn có một vài bạn không ngoan, “mắt thần” của cô Trang sẽ luôn theo dõi.

Tiểu Đồng là một trong số những bạn nhỏ không ngoan đó, bé gắp một viên thịt viên của mình thả vào bát của Miêu Thanh Nguyệt bên cạnh, sau đó trộn cơm với rau còn lại rồi ăn lấy ăn để.

Ăn được vài miếng cơm trộn rau, Tiểu Đồng quay sang, thấy Miêu Thanh Nguyệt đang ngoan ngoãn ăn từng miếng thịt viên nhỏ, Tiểu Đồng lại gắp một viên thịt viên nữa, “bụp” một tiếng thả vào bát bạn.

Cô Trang lần thứ hai thấy Tiểu Đồng gắp đồ ăn của mình cho bạn, liền nhắc nhở: “Chung Vân Đồng, đồ ăn của ai người nấy ăn, không được làm như vậy nhé.”

Tiểu Đồng nhận lỗi rất thành khẩn: “Vâng ạ, vâng ạ.” Nhưng khi cô Trang đi kiểm tra các bạn khác, bé lại thả một viên thịt viên vào bát Miêu Thanh Nguyệt.

Cô Trang quay lại, thấy viên thịt viên thừa ra trong bát Miêu Thanh Nguyệt, cô không nói gì nhưng sau đó cứ nhìn chằm chằm Chung Vân Đồng, cho đến khi bé ăn nốt viên thịt viên cuối cùng.

Sau giấc ngủ trưa, xem phim hoạt hình một lát thì trời tối.

Trừ những bạn ở lại nội trú, các bạn khác đều đã về nhà, Tiểu Đồng và Hướng Tử Mặc mỗi người ngồi một chiếc xích đu, tay nắm tay nhau, cùng nhìn ra phía cổng sắt lớn.

“Cha em!” Tiểu Đồng đột nhiên reo lên, đôi mắt to tròn sáng bừng, lấp lánh nhìn về phía cổng.

Hướng Tử Mặc vươn cổ nhìn ra ngoài, chẳng thấy gì cả: “Không có mà.”

Tiểu Đồng nhảy xuống khỏi xích đu, đôi chân ngắn cũn chạy lon ton ra cổng, cùng lúc đó, bóng dáng cao lớn của Chung Cẩn cũng xuất hiện trong tầm mắt các bạn nhỏ.

Hướng Tử Mặc há hốc mồm, kinh ngạc: “Woa, sao em biết hay vậy?”

“Cha ơi!” Tiểu Đồng lắc cổng sắt kêu loảng xoảng.

Chung Cẩn đón hai đứa trẻ, giải thích với Hướng Tử Mặc rằng mẹ cậu bé còn đang làm thêm giờ, nên anh sẽ đưa cậu bé về đồn trước để tìm mẹ. Sau đó, anh bế Tiểu Đồng trên tay, tay kia dắt Hướng Tử Mặc, đứng ở cửa nói chuyện với cô Trang.

Nghe cô Trang kể Tiểu Đồng hôm nay nhìn chung rất ngoan nhưng khi ăn cơm thì hơi kén ăn, gắp đồ ăn của mình sang bát bạn khác. Chung Cẩn bế Tiểu Đồng đi về phía bãi đỗ xe, cũng nhắc nhở bé về hành vi sai trái hôm nay.

“Nếu không muốn ăn thì có thể nói với cô giáo, sao lại bỏ đồ ăn vào bát bạn?” Chung Cẩn nói lời trách mắng con gái nhưng giọng điệu không quá nghiêm khắc.

Tiểu Đồng khoanh tay, rụt người trong lòng cha, cố gắng giải thích: “Nhưng mà, Miêu Nguyệt Nguyệt cần phải nhanh chóng mọc ra một cái chân.”

Chuyện gì vô lý vậy?

Chung Cẩn không hiểu, đặt Tiểu Đồng vào ghế an toàn cho trẻ em: “Con đừng có đánh trống lảng. Cha đang nói chuyện con kén ăn, con bỏ rau vào bát bạn là không đúng, hiểu chưa?”

Tiểu Đồng không giải thích được, sốt ruột vỗ vỗ trán: “Ôi chao, con đang giúp bạn ấy mà.”

Hướng Tử Mặc dường như hiểu ra, cậu bé giúp giải thích: “Chú ơi, có lẽ em ấy nghĩ rằng ăn thịt sẽ mọc ra chân, nên mới gắp thịt viên cho Miêu Thanh Nguyệt ạ.”

Cậu bé hiểu chuyện Hướng Tử Mặc quay lại kiên nhẫn nói với Tiểu Đồng: “Tiểu Đồng ơi nhưng dù có ăn nhiều thịt thì chân bạn ấy cũng không mọc ra được, con người một khi đã mất đi chân thì sẽ mất vĩnh viễn.”

Chung Cẩn ngồi ở ghế lái, anh chưa khởi động xe, tay đặt trên vô lăng nghe cuộc đối thoại của hai đứa trẻ phía sau, đến đây, anh quay lại hỏi:

“Tiểu Đồng, hôm nay con gắp thịt viên cho bạn à?”

Tiểu Đồng ngồi ngay ngắn trên ghế trẻ em, đôi mắt to tròn phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong ánh sáng mờ ảo: “Nhưng mà, cha ơi, chân người ta thật sự không mọc ra được nữa ạ?”