Chương 47

Không có chân ư?

Tiểu Đồng tò mò quá. Cô bé chưa từng thấy ai không có chân cả. Tiểu Đồng nhón chân, cố rướn cổ nhìn qua cửa sổ. Đầu gối cô bé kia được phủ một tấm chăn hoa, không nhìn thấy chân đâu cả.

Thấy Miêu Thanh Nguyệt cũng đang nhìn mình, Tiểu Đồng liền toe toét cười, hỏi: “Chào cậu, cậu không có chân à?”

Hướng Tử Mặc: “...”

Cậu bé mập: “Đừng bảo tôi nói nhé, lát nữa bạn ấy lại khóc đấy.” Nói xong liền chạy biến.

Tiểu Đồng lại lẻn vào phòng, tiến thẳng đến chỗ Miêu Thanh Nguyệt, tháo hết cả bình nước, túi xách trên người xuống, treo lên tay vịn xe lăn.

“Xe của cậu xịn quá.” Tiểu Đồng ngưỡng mộ sờ sờ tay vịn xe lăn: “Không có chân mới được ngồi hả?”

Miêu Thanh Nguyệt cứng đờ người, lí nhí: “Chắc... chắc vậy.” Dù sao thì cô bé cũng chưa thấy ai có chân mà lại ngồi xe lăn cả.

Tiểu Đồng quay sang nói với Hướng Tử Mặc đang đứng ngây ra: “Em cũng không cần chân nữa, em muốn ngồi xe cơ.”

Tử Mặc: “Chắc... chắc là... không được đâu, vì... không ai giúp em làm gãy chân đâu.”

Cô Trang đứng gần đó, lặng lẽ quan sát các bé giao tiếp với nhau. Chỉ cần không có vấn đề gì quá nghiêm trọng, cô sẽ không can thiệp.

Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn từ cha của Chung Vân Đồng: “Cô giáo ơi, hôm nay Vân Đồng thế nào ạ? Con còn nằm ở cửa không?”

Cô Trang chụp một bức ảnh, gửi cho Chung Cẩn, rồi trả lời: “Hôm nay Tiểu Đồng rất ngoan, chơi với các bạn cũng rất hòa đồng đó.”

Chung Cẩn vừa xử xong một vụ trộm, anh ra khỏi phòng thẩm vấn, đứng cạnh máy lọc nước nhắn tin cho cô giáo.

Anh mở ảnh cô Trang gửi, trong ảnh Tiểu Đồng và Hướng Tử Mặc đang xúm xít quanh một bạn nhỏ ngồi xe lăn, rôm rả trò chuyện gì đó. Tiểu Đồng cười tít mắt, còn Hướng Tử Mặc vốn dĩ luôn lễ phép thì trông có vẻ hơi gượng gạo.

Chung Cẩn tự động hình dung ra cảnh: nhà trẻ có một bạn nhỏ đi lại không tiện, Tiểu Đồng nhiệt tình, lễ phép chơi cùng bạn, còn Hướng Tử Mặc thì hơi e dè vì chân của bạn.

Chung Cẩn tự hào: [Cảm ơn cô giáo, Chung Vân Đồng nhà chúng tôi trước giờ luôn nhiệt tình, thân thiện thế đấy.]

---

Nhà trẻ ăn trưa ở khu nhà ăn, đối diện phòng sinh hoạt chung, phải đi qua một sân chơi rất rộng mới tới nơi.

Chuông báo giờ ăn vang lên, cô Trang đẩy xe lăn cho Miêu Thanh Nguyệt, tiện thể gọi các bạn nhỏ khác: “Thôi không chơi nữa, các con đi xếp hàng rửa tay chuẩn bị ăn cơm nào.”

Tiểu Đồng và Hướng Tử Mặc như hai “hộ pháp”, mỗi người một bên đẩy tay vịn xe lăn, kẹp Miêu Thanh Nguyệt ở giữa, cùng cô giáo đi ra ngoài.

Bình thường các bạn nhỏ đều tránh Miêu Thanh Nguyệt, đây là lần đầu tiên cô bé được “tiếp đón” long trọng như vậy, lưng cô bé cứng đờ, lòng bàn tay cô bé co quắp đặt trên đùi toát mồ hôi, cả người cô bé không thoải mái chút nào.

Chỗ ngồi ăn ở nhà ăn là cố định, các bạn nhỏ rửa tay xong tự giác về chỗ của mình. Chung Vân Đồng và Hướng Tử Mặc là học sinh mới, chưa có chỗ ngồi, cô Trang thấy hai bạn đang đẩy xe lăn nên sắp xếp luôn cho hai bạn ngồi cạnh Miêu Thanh Nguyệt.

Miêu Thanh Nguyệt không quen tiếp xúc với các bạn, cô bé chớp mắt nhìn cô giáo, lắc đầu, cầu cứu cô đừng làm vậy nhưng cô Trang giả vờ như không thấy.

“Các bạn đã ngồi vào chỗ hết chưa? Cô phát khay đồ ăn đây.”

Cô nuôi bê đồ ăn trên xe đẩy đi ra, đặt khay và bộ đồ ăn trước mặt mỗi bạn nhỏ. Một cô giáo khác đẩy xe đẩy thứ hai ra, dùng muôi lớn múc thức ăn vào khay cho từng bạn, cô giáo sẽ tùy vào từng bạn mà chia đồ ăn, các bạn lớn hơn thì được nhiều hơn một chút, các bạn nhỏ hơn thì ít hơn.

Với một bạn ở tầm giữa như Tiểu Đồng, phần ăn sẽ có 4 viên thịt viên sốt cà chua, một thìa cơm nhỏ, một bát canh bí đỏ nhỏ, một phần rau nhỏ và nửa quả táo.

Sau khi chia đồ ăn xong, các bạn nhỏ tạm thời không được nghịch ngợm.