Hướng Tử Mặc vô cùng kinh ngạc: “Sao người lớn lại còn chảy nước mũi ạ?”
Vừa vào phòng sinh hoạt chung, Tiểu Đồng lại chạy ngay đến chỗ quen thuộc. Bé nằm sấp xuống sàn, ngay trước cửa ra vào, mắt dán chặt vào cánh cổng sắt, bắt đầu công cuộc chờ cha dài dằng dặc.
Chú Chung nhờ Hướng Tử Mặc trông chừng em gái, dặn dò cậu không để em nằm dưới sàn. Thấy Tiểu Đồng nằm xuống, Hướng Tử Mặc liền kéo tay em, định lôi em dậy.
Nhưng Tiểu Đồng nhìn bé xíu vậy thôi chứ khỏe lắm. Hướng Tử Mặc kéo mãi chẳng nhấc em lên được, lại còn bị ngã lăn quay ra sàn.
Thấy Hướng Tử Mặc ngã chỏng quèo, Tiểu Đồng ôm miệng cười khúc khích.
Hướng Tử Mặc phát hiện ra em gái thích nhìn mình ngã, bèn giả vờ ngã liên tục, còn la hét ầm ĩ. Tiểu Đồng càng nhìn càng khoái chí, cười tít cả mắt.
Cô Trang thấy Hướng Tử Mặc cứ lăn qua lăn lại, vội vàng nhắc nhở: “Tử Mặc ơi, đừng làm vậy nữa, nguy hiểm lắm đó con.”
Tử Mặc vốn là một cậu bé ngoan ngoãn, nghe cô giáo nói vậy liền dừng ngay trò giả vờ ngã.
Thấy Tiểu Đồng lại nằm sấp xuống sàn, Hướng Tử Mặc vắt óc nghĩ cách thu hút sự chú ý của cô bé.
Cậu ngồi xổm xuống cạnh Tiểu Đồng, chỉ ra đám trẻ đang xếp hàng chơi xích đu ngoài sân: “Tiểu Đồng ơi, em có muốn chơi xích đu không? Anh đi xếp hàng cho, đến lượt anh gọi em nhé?”
Tiểu Đồng chống hai tay xuống bụng, mông nhổng lên, đầu lắc qua lắc lại: “Không muốn.”
Hướng Tử Mặc lại chạy vào góc đồ chơi, tha ra một đống xếp hình để cạnh Tiểu Đồng: “Tiểu Đồng ơi, mình chơi xếp hình đi.”
“Không muốn.” Cha không có ở đây, Tiểu Đồng chẳng thiết tha gì cả.
Tử Mặc ngồi xổm, ngó nghiêng xung quanh. Cậu thấy một bé gái tóc đuôi ngựa ngồi ở góc phòng. Cô bé ngồi im thin thít, rụt rè nhìn về phía hai anh em. Khi bắt gặp ánh mắt của Hướng Tử Mặc, cô bé liền cúi gằm mặt xuống.
Hướng Tử Mặc nhìn thấy chiếc xe lăn màu đen dưới chân cô bé, vội vàng quay đi. Không hiểu sao tim cậu đập thình thịch, như thể vừa lỡ nhìn trộm bí mật của người khác.
“Tiểu Đồng ơi, bạn gái kia ngồi xe lăn kìa.” Hướng Tử Mặc cũng nằm sấp xuống sàn, ghé sát tai Tiểu Đồng thì thầm.
Tiểu Đồng định quay đầu lại nhìn nhưng Hướng Tử Mặc đã kịp giữ chặt đầu em: “Đừng nhìn, người ta giận đó.”
Tiểu Đồng vùng vẫy thoát ra, không những quay lại nhìn mà còn mạnh dạn chào hỏi cô bé có vẻ nhút nhát kia:
“Chào cậu, mình là Chung Vân Đồng, còn cậu tên gì?”
Cô bé ngồi xe lăn mím chặt môi, bối rối nhìn Tiểu Đồng, đôi mắt trong veo ngấn nước.
Tiểu Đồng đã bị thu hút hoàn toàn. Cô bé đứng dậy, lon ton chạy đến bên cô bé kia, đặt bàn tay mũm mĩm lên xe lăn, hỏi:
“Sao cậu lại ngồi xe này?”
Cô bé càng thêm bối rối, đành cầu cứu Hướng Tử Mặc.
Hướng Tử Mặc vội chạy đến, ôm ngang eo Tiểu Đồng, kéo cô bé đi.
Tiểu Đồng giãy giụa: “Thả em ra, em còn có việc.”
Hướng Tử Mặc chưa thấy đứa trẻ nào “hổ báo” như vậy, lại không tiện giải thích chuyện khuyết tật của người ta, đành cố gắng vừa kéo vừa bế Tiểu Đồng ra khỏi phòng.
Ra đến ngoài, Hướng Tử Mặc đặt Tiểu Đồng xuống bãi cỏ, lấy tay bịt miệng cô bé, tay kia giơ lên làm động tác “suỵt”: “Em nói nhỏ thôi, chắc bạn ấy bị thương nên mới phải ngồi xe lăn.”
“Sao bị thương lại không được nói?” Tiểu Đồng ngây thơ hỏi.
Hướng Tử Mặc dù ngoan ngoãn cũng chỉ là một cậu bé 5 tuổi, không giải thích nổi. Cậu chỉ biết rằng, theo phép lịch sự, không nên bàn tán về người khác trước mặt họ, như vậy là bất lịch sự.
Hướng Tử Mặc không giải thích được nhưng một cậu bé mũm mĩm đang chơi cầu trượt gần đó nghe thấy, liền chạy lại, giọng khàn khàn: “Hai bạn đang nói về Miêu Thanh Nguyệt hả?”
Cậu bé mập chỉ tay qua cửa sổ vào cô bé ngồi xe lăn: “Đừng chơi với bạn ấy, mẹ tôi bảo bạn ấy không có chân, lỡ va chạm gì, cha mẹ bạn ấy lại bắt đền.”