Chương 45

Tiểu Đồng mình mẩy đầy đồ ăn, lon ton chạy qua các hàng quán bán đồ ăn sáng. Các cô bác chủ quán thấy cô bé dễ thương, liền đon đả mời chào: “Con gái ơi, chú tặng con quả trứng luộc nhé.”

“Thôi ạ, con không lấy đâu.” Tiểu Đồng xua tay, đi sang hàng khác.

Ven đường có một ông cụ dùng thúng đội đầu đi bán bánh bao tự làm, trong thúng lót một tấm vải trắng, những chiếc bánh bao trắng trẻo, mũm mĩm, trông rất sạch sẽ.

Tiểu Đồng chưa thấy bánh bao bao giờ, bèn chạy lại hỏi: “Ông ơi, mấy "cậu nhóc" này là gì ạ?”

Ông cụ bán bánh bao cười bẽn lẽn, lộ ra hàm răng sún mất một chiếc, nói giọng địa phương: “Con ơi, đây là bánh bao.”

“A, bánh bao ạ, con muốn mua một "cậu nhóc" bánh bao.”

Bánh bao không có chỗ treo, Tiểu Đồng liền đưa cho cha cầm hộ. Chung Cẩn nói với cô bé: “Cái này còn gọi là màn thầu nữa.”

“Vậy "cậu nhóc" này có hai tên ạ?”

Chung Cẩn: “Ừ, vừa gọi là bánh bao, vừa gọi là màn thầu nhưng mà chúng ta thường gọi là bánh bao hơn.”

Tiểu Đồng vừa đi đằng trước vừa lắc lư đầu: “Vừa gọi là "cậu nhóc" bánh bao, vừa gọi là "cậu nhóc" màn thầu.”

Chung Cẩn đoán, chắc là cô bé lại học được cách gọi “cậu nhóc” từ bộ phim hoạt hình nào đó.

---

Dậy sớm có cái lợi là làm được rất nhiều việc trong buổi sáng, mà thời gian vẫn còn sớm. Tiểu Đồng ăn sáng xong, thay một chiếc váy xòe chấm bi đen trắng, đeo chiếc túi xách nhỏ cùng kiểu, được đưa đến nhà trẻ, lúc đó mới hơn 8 giờ.

Hôm nay Tiểu Đồng không còn quá bài xích việc đi học nữa, giống như chứng lo âu chia ly của cún con vậy, chỉ cần cô bé hiểu rằng cha sẽ không bỏ rơi mình, lát nữa sẽ đến đón, thì việc chia ly sẽ dễ chấp nhận hơn nhiều.

Chung Cẩn đứng ở cổng trường, đeo chiếc bình nước nhỏ hình hoạt hình lên người Tiểu Đồng. So với vẻ bình tĩnh của Tiểu Đồng, thì anh lại có chút không yên tâm, dặn đi dặn lại: “Không được nằm bò ra sàn, phải chơi với các bạn, biết chưa?”

“Vâng, vâng... anh ơi.” Tiểu Đồng nhìn về phía sau Chung Cẩn, vui vẻ vẫy tay.

Hướng Tử Mặc, con trai của Mao Phỉ Tuyết, nhảy xuống xe, chào hỏi rất lễ phép: “Chào chú Chung, chào em Tiểu Đồng.”

Chung Cẩn nhướn mày, khó hiểu nhìn Mao Phỉ Tuyết.

Mao Phỉ Tuyết cười giải thích: “Ông bà của Tử Mặc đăng ký tour du lịch cho người cao tuổi, phải đi du lịch một tuần, ở nhà không có ai chăm sóc Tử Mặc, nên tạm thời gửi đến nhà trẻ ở vài ngày.”

Lúc Mao Phỉ Tuyết nói những lời này, Tử Mặc vẫn luôn căng thẳng nhìn mẹ, xác định mẹ không nói hớ, cậu bé mới hơi yên tâm.

Thực ra không phải ông bà đi du lịch nên cậu bé mới đến nhà trẻ ở. Mà là cậu bé biết em Tiểu Đồng không quen ở nhà trẻ, nên mới xin mẹ cho đến nhà trẻ để chơi cùng em.

Chỉ là chàng trai nhỏ còn có chút ngượng ngùng, nên mới nhờ mẹ giấu giúp.

Tiểu Đồng chớp đôi mắt trong veo, giơ tay hô to: “Hay quá.”

Chung Cẩn là cáo già trong ngành điều tra, liếc mắt một cái là nhìn thấu tất cả nhưng anh cũng không vạch trần tâm tư nhỏ của trẻ con, mà cố gắng nói với giọng hòa nhã: “Vậy làm phiền Tử Mặc chơi cùng em gái nhé, đừng để em ấy nằm bò ra sàn.”

Mặc dù Chung Cẩn đã cố gắng tỏ ra hòa nhã nhưng Tử Mặc vẫn cảm thấy anh rất nghiêm khắc, rất hung dữ, cậu bé được giao trọng trách căng thẳng đến mức nói lắp: “Vâng... vâng ạ... chú.”

Nhìn theo hai đứa trẻ nắm tay nhau đi vào nhà trẻ, Chung Cẩn và Mao Phỉ Tuyết quay người, mỗi người lên xe rời đi.

Hướng Tử Mặc quay đầu nhìn chiếc xe vừa rời đi ngoài cổng sắt, nhún vai, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi: “Em Tiểu Đồng, cha em có phải hơi hung dữ không?”

Tiểu Đồng lập tức lắc đầu nguầy nguậy: “Không hung dữ đâu, cha tốt lắm.”

Hướng Tử Mặc không tin: “Thật ạ?”

“Thật mà, lúc em bị thương, cha ôm em khóc, nước mũi còn dính vào tóc em, cha yêu em lắm.” Tiểu Đồng không nói dối, cô bé đang nói chuyện kiếp trước.