Chương 43

Chung Cẩn hỏi: “Con có muốn ăn nữa không?”

Tiểu Đồng đưa tay xoa xoa cái bụng tròn vo: “Con no rồi ạ.”

Chung Cẩn đặt cô bé xuống đất: “Vậy con ra kia chơi trước đi, nếu lát nữa vẫn chưa có điện, cha sẽ dẫn con đi nhà tắm công cộng tắm rửa.”

Tiểu Đồng đi về phía ghế sofa được vài bước, nghe thấy phải đi nhà tắm công cộng, liền quay ngoắt lại, vẫy tay gọi cha: “Con muốn nói nhỏ một chuyện ạ.”

Chung Cẩn cúi xuống, Tiểu Đồng nhích lại gần, vòng đôi tay mũm mĩm ngắn cũn ôm lấy cổ anh, thì thầm vào tai anh: “Con yêu cha nhiều lắm ạ.”

Vừa dứt lời, các thiết bị điện trong nhà phát ra tiếng “bíp bíp” khởi động, đèn phòng khách, nhà bếp, hành lang, lần lượt bật sáng.

Chung Cẩn hơi ngẩn người trong căn phòng đột nhiên sáng trưng.

Tiểu Đồng ghé sát vào tai anh hỏi: “Vậy, con có thể không tắm được không ạ?”

“Không được, dù con có yêu cha thì con vẫn phải tắm.”

----

Sáu giờ rưỡi sáng, Chung Cẩn thay một bộ đồ thể thao màu đen, xỏ giày chạy bộ rồi vào phòng đánh thức Tiểu Đồng. “Con muốn đi chạy bộ cùng cha hay là ở nhà ngủ tiếp?”

Tiểu Đồng vẫn còn đang mơ màng, vừa nghe đến chuyện ra ngoài, như thể có công tắc được bật lên, bé liền bật dậy ngay lập tức, đầu tóc rối bù. “Đi chơi ạ.”

Cô bé bò đến mép giường, mông chổng ra ngoài, hai chân ngắn cũn đạp đạp mấy cái trong không trung rồi tụt xuống đất, lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh.

Chung Cẩn đứng ở cửa phòng ngủ chứng kiến cảnh này, lặng lẽ lấy điện thoại ra, lên mạng đặt mua một chiếc thang nhỏ để cạnh giường.

Tiểu Đồng tự đánh răng, thay quần áo, rồi lại tự mò mẫm vào tủ giày tìm đôi giày thể thao màu hồng mà Mao Phỉ Tuyết đã mua cho, trèo lên ghế thay giày ngồi ngay ngắn để xỏ giày. Vì ghế quá cao, chân bé không chạm đất được nên đành phải mang cả giày lên ghế để đi, cúi gập người, hì hục mãi mới xong.

Chung Cẩn đứng ở hành lang nhìn thấy, lại một lần nữa lấy điện thoại ra, đặt mua một chiếc ghế đẩu nhỏ cho trẻ em.

Trước khi cất điện thoại, anh nhớ ra chuyện Tiểu Đồng ăn cơm không với tới bàn, tiện tay chọn luôn một chiếc ghế ăn dặm cho bé.

Hiện tại, Tiểu Đồng đang đứng trên một chiếc ghế tạm để đánh răng rửa mặt, có vẻ không an toàn lắm, dễ bị trượt ngã, thế là anh lại mua thêm một chiếc ghế rửa mặt có tay vịn cho trẻ em.

Còn có cả bệ ngồi bồn cầu và bệ bước chân riêng cho trẻ em nữa? Mua luôn.

Trẻ em có cần sữa tắm riêng không nhỉ?

Chung Cẩn nhớ ra bấy lâu nay Tiểu Đồng toàn dùng xà phòng để tắm gội, trong lòng có chút áy náy, liền đặt mua bộ sữa tắm đắt nhất trên trang web, còn được tặng kèm bình tạo bọt hình con vịt màu hồng.

Chung Cẩn vừa lướt điện thoại vừa đi đến ghế sofa ngồi xuống, đồ chơi? Anh nhìn quanh căn phòng trống trải, hình như Tiểu Đồng vẫn chưa có đồ chơi.

Thế là anh lại mua thêm mấy món đồ chơi bán chạy như xe trượt, xếp hình, lego...

Tiểu Đồng cuối cùng cũng đã đi giày xong, lon ton chạy tới, vịn vào đầu gối Chung Cẩn, hét lớn với ông cha đang mải mê mua sắm: “Xuất phát thôi cha ơi.”

Chung Cẩn nhìn vào trang thanh toán, tổng cộng hết 4896.7 tệ.

Không nhớ đã đọc ở đâu đó, người ta ví trẻ con như “máy hút tiền”, giờ thì anh đã hiểu, miêu tả quá chính xác.

“Đi thôi.” Chung Cẩn đứng dậy, thật ra còn rất nhiều thứ chưa mua, sau này sẽ từ từ sắm thêm.

Tiểu Đồng vung vẩy đôi chân ngắn chạy lên trước, người thấp quá, nhón chân lên cũng không với tới nút bấm thang máy, cô bé lại lon ton chạy về phía Chung Cẩn, chạy qua chạy lại trên hành lang.

“Đừng có chạy lung tung trong hành lang.” Chung Cẩn gọi bé lại.

“Nhưng con đang đi giày chạy bộ mà.” Bé vung vẩy đôi chân ngắn chạy qua người Chung Cẩn. “Con không dừng lại được.”

“Giày chạy bộ là để chạy ngoài trời, trong nhà không được chạy.” Chung Cẩn đi tới, bấm thang máy.

Tiểu Đồng quay lại chỗ cha, dang rộng hai tay: “Sao cha không nói sớm? Con chạy mệt rồi, bế con đi.”