Tiểu Đồng rửa tay xong lon ton chạy vào bếp, xăm xắn đi đến chỗ tủ bếp, bám vào mép tủ nhón chân lên xem cha đang làm gì,
“Cha ơi, cái này là cái gì đấy ạ?”
Chung Cẩn đang thái thịt ba chỉ, tiện miệng đáp: “Đây là Peppa rời.”
Tiểu Đồng: “...”
Chung Cẩn khựng tay dao lại, hơi hối hận vì đã đùa cô bé như vậy. Peppa là bạn của cô bé, trẻ con suy nghĩ đơn giản, chắc chắn sẽ để bụng, nói thế này không ổn chút nào.
Anh đang định chữa lại, thì nghe Tiểu Đồng nói: “Peppa là phim hoạt hình, chứ có phải thật đâu, cha ngốc thật.”
Chung Cẩn: “…Con ra chỗ khác chơi đi.”
Tiểu Đồng cứ lẽo đẽo theo sau Chung Cẩn như cái đuôi, mấy lần suýt thì dẫm phải cô bé, lại sợ cô bé bị dầu nóng bắn vào, đuổi ra ngoài, được vài phút lại tự mò vào.
Chung Cẩn đành phải ra ngoài tìm một sợi dây buộc rèm cửa, một đầu buộc vào eo cô bé, đầu kia buộc vào tay nắm cửa kéo của bếp, giữ cô bé cách xa bếp khoảng một hai mét.
Tiểu Đồng túm lấy sợi dây, cố nhoài người về phía trước, hệt như con bê con, cứ cắm đầu húc tới.
Chung Cẩn mắng yêu: “Không được "bạo xung".”
“Bạo xung” là từ mà đội của anh hay dùng khi huấn luyện chó nghiệp vụ, Chung Cẩn thấy dùng với con nhóc này cực kỳ hợp.
Có nồi áp suất hỗ trợ, món thịt kho tàu lên mâm cũng không quá muộn. Chung Cẩn nấu ăn rất khéo, ba món mặn một món canh, thịt kho tàu, trứng xào cà chua, rau cải thìa luộc, đủ cả thịt lẫn rau, nhìn qua thôi đã thấy ngon mắt.
Tiểu Đồng còn bé quá, không ngồi được ghế ăn của người lớn, Chung Cẩn đành bế cô bé, đặt ngồi lên đùi mình.
Mấy hôm nay Chung Cẩn lên mạng tìm hiểu mấy mẹo trị chứng biếng ăn của trẻ con, hôm nay sẵn dịp thử nghiệm luôn. Anh múc lưng muôi cơm vào bát nhỏ, thêm chút rau và thịt, sau đó là một màn “xào xáo”, dùng thìa nghiền nát cơm và thức ăn, trộn đều tất cả vào nhau.
Nhìn bát cơm không còn ra hình thù gì, Chung Cẩn ngẩn người.
Anh lấy điện thoại ra, tìm lại công thức đã lưu, chắc chắn là nó có nhãn “#Kế hoạch ăn uống cho bé” chứ không phải là mấy thứ kiểu “Tự làm đồ ăn sẵn cho thú cưng” hay gì đó.
Nhưng mà cơm ngon canh ngọt trộn lên trông chẳng khác nào…cơm chó, thật sự là nhìn thôi đã thấy mất cả ngon miệng, Chung Cẩn còn đang đắn đo không biết có nên cho cô bé ăn không.
Tiểu Đồng sốt ruột giục: “Con ăn được chưa ạ?”
Chung Cẩn đẩy bát cơm chó đến trước mặt cô bé: “Ăn đi con.”
Tiểu Đồng dùng chiếc thìa silicon múc một muỗng lớn cơm chó... Ừm, một thứ hỗn hợp không rõ hình thù, chứa đựng tình yêu thương nồng nàn của cha, rồi “ngao” một tiếng cho cả vào miệng, lấy tay che miệng nhai nhồm nhoàm.
Chung Cẩn tò mò hỏi: “Ngon không con?”
Tiểu Đồng giơ cả hai ngón tay cái lên, tỏ vẻ cực kỳ hài lòng: “Siêu ngon, 100 điểm luôn ạ.”
Chung Cẩn: “...Để cha nếm thử một miếng.” Sau khi nếm xong, anh nhận xét: “Thật ra mùi vị cũng không tệ.” Chỉ là trông hơi xấu xí một chút.
Đang ăn cơm thì nhà đột nhiên mất điện. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tòa nhà đối diện cũng chìm trong bóng tối. Chung Cẩn lấy điện thoại ra xem nhóm chat của khu dân cư, ban quản lý vừa thông báo, điện tổng của khu bị nhảy aptomat, họ đã lập tức cho người đến sửa.
Mất điện đột ngột nhưng cô bé không hề sợ hãi, vẫn say sưa “chén” cơm. Chung Cẩn túm lấy mũ của cô bé nhấc lên một chút để mặt cô bé không bị úp vào bát.
Ánh trăng đêm nay rất đẹp, không có đèn điện, trong nhà cũng không quá tối, ngoài cửa sổ sát đất, trăng sáng treo cao, ánh trăng tràn ngập khắp phòng.
Đời người đúng là vô thường, mới nửa tháng trước, Chung Cẩn còn chắc chắn rằng cả đời này anh sẽ không còn người thân nào nữa. Vậy mà hôm nay, anh lại đang ôm đứa con gái ruột thịt của mình, cùng nhau ăn một bữa cơm gia đình bình thường, cứ như một giấc mơ vậy.
Tiểu Đồng nhanh chóng ăn hết sạch bát cơm, đến cả những hạt cơm dính nước thịt trên thành bát cũng không bỏ sót.