“[Được chứ.]”
Giọng nói trong trẻo của Hướng Tử Mặc lại vang lên: “[À đúng rồi mẹ ơi, hôm nay em Tiểu Đồng đi nhà trẻ có suôn sẻ không ạ?]”
Mao Phỉ Tuyết vừa trò chuyện với con trai, vừa xách túi đi về phía cổng. Thấy Tiểu Đồng đang đứng tựa vào cửa kính, cô liền cười với bé: “Tiểu Đồng ơi, có muốn sang nhà cô ăn thịt kho tàu không?”
Tiểu Đồng ngậm kẹo mυ"ŧ, nghe Mao Phỉ Tuyết nói chuyện với mình, liền giơ tay rút kẹo ra. Nghe đến thịt kho tàu, mắt cô bé sáng lên, nuốt nước bọt, nghĩ một lát rồi lắc đầu:
“Thôi ạ, con đợi Sở trưởng Chung tan làm cơ.”
Mao Phỉ Tuyết vuốt mấy sợi tóc mai lòa xòa trên đầu cô bé, vuốt mãi mà không vào nếp, đành xoa xoa thêm mấy cái nữa rồi cười đi ra cửa.
Cô trả lời tin nhắn thoại cho con trai: “[Em Tiểu Đồng hôm nay không được suôn sẻ lắm, cô bé mới đi học được nửa ngày thì bị cha đón về rồi.]”
Tiểu Đồng đứng sau cửa kính, thấy Mao Phỉ Tuyết lên xe, liền nhấc đôi chân ngắn cũn, lon ton chạy vào phòng làm việc của Chung Cẩn.
Hai tay bé bám vào mép bàn, vì dùng sức mà mu bàn tay mũm mĩm nổi lên mấy cái núm đồng tiền nho nhỏ. Cô bé cố rướn cổ lên: “Cha ơi, tối nay nhà cô Mao ăn thịt kho tàu đấy.”
Chung Cẩn đang xem một đoạn video giám sát do bên an ninh mạng gửi đến, nghe vậy, anh đáp bâng quơ: “Ừ.”
Tiểu Đồng chớp mắt: “Con cũng muốn ăn.”
Chung Cẩn: “Được rồi, lát nữa cha gọi thịt kho tàu cho con.”
“Cha không biết nấu ạ?”
Chung Cẩn cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình: “Hả?”
Tiểu Đồng mở to mắt, lặp lại: “Cô Mao biết nấu thịt kho tàu, cha không biết nấu ạ?”
Chung Cẩn bị khơi dậy lòng hiếu thắng kỳ quặc: “Cha không những biết, mà còn nấu siêu ngon nữa là khác.”
Khi đẩy chiếc xe đẩy có con gái ngồi bên trong, len lỏi giữa các kệ hàng trong siêu thị, Chung Cẩn có chút hối hận. Rõ ràng chỉ cần gọi đồ ăn ngoài là xong, giờ lại thành ra phức tạp thế này. Không phải là món thịt kho tàu khó làm, mà là Chung Cẩn quên mất một điều – trong nhà anh chẳng có lấy một loại gia vị cơ bản nào.
Để làm một đĩa thịt kho tàu mà phải mua cả đống gia vị, dầu ăn, muối, nước mắm, đường, gừng, hành, hoa hồi, quế... Đúng là vì một đĩa dấm mà phải gói cả nồi bánh chẻo.
Tiểu Đồng không hiểu nỗi khổ của cha, cô bé ngồi trong xe đẩy, miệng ngậm que kẹo mυ"ŧ, vẻ mặt bình thản chỉ huy cha: “Đẩy con sang bên kia đi, con cần một hộp sữa chua.”
Chung Cẩn không quen nhìn thấy cô bé nhởn nhơ như vậy, liền đưa tay rút que kẹo trong miệng cô bé ra: “Ăn hết kẹo mυ"ŧ rồi thì không được ngậm que nữa.”
Tiểu Đồng ôm đầu, phản đối: “Trả lại cho con.”
---
Chung Cẩn càm ràm: “Trước đây cha từng xử lý một vụ, một đứa trẻ cũng ngậm que như con, thế rồi bị ngã. Cái que xuyên thẳng từ miệng lên, thủng cả đầu, lòi cả ra đằng sau gáy.”
Anh chỉ vào cái bóng của Tiểu Đồng đổ dài trên mặt đất dưới ánh đèn, chỏm tóc mai lỉa chỉa trên gáy cô bé trông chẳng khác nào cái que cắm trên đầu: “Y chang vậy đó.”
Tiểu Đồng nhìn chằm chằm vào cái bóng, hít sâu một hơi: “Vứt đi, vứt nhanh lên cha ơi.”
“Sau này con có ngậm que nữa không?” Chung Cẩn vừa ném cái que gỗ vào thùng rác, vừa hỏi, mặt tỉnh bơ.
Tiểu Đồng vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không ạ, không bao giờ nữa.”
Lúc đẩy xe hàng đến khu đồ tươi sống, Tiểu Đồng lại hỏi: “Thế bạn ấy có chết không ạ?”
“Hả?”
“Bạn nhỏ bị thủng đầu ấy, cuối cùng có chết không ạ?”
“À, không chết. Bác sĩ khâu đầu lại là xong.”
Nghe bạn nhỏ kia không chết, Tiểu Đồng thở phào nhẹ nhõm.
Mua đồ xong xuôi, Chung Cẩn một tay bế con, một tay xách túi đồ to đùng, trong túi còn nhét cả một cái nồi áp suất.
Về đến nhà, anh bảo Tiểu Đồng tự đi rửa tay, còn mình thì rẽ ngay vào bếp.
Căn hộ này anh mới mua sau khi chuyển đến Hòa An làm việc, hồi đó mua nhà đã hoàn thiện sẵn, nhận chìa khóa xong chỉ sắm thêm vài món đồ đạc là vào ở luôn. Trước giờ anh toàn ăn hàng, hôm nay căn bếp này mới chính thức “khai hỏa”. Chung Cẩn loay hoay một hồi, chỗ nào cũng lạ lẫm, cứ như lạc vào nhà người khác.