Chương 40

Thế nên, khi nói về tình hình của các bé ở nhà trẻ, cô Trang thường chỉ báo tin vui, giấu nhẹm tin buồn, để cha mẹ các bé đỡ phải lo lắng thái quá.

Nhưng giờ nhận được tin nhắn của Chung Cẩn hỏi thăm Tiểu Đồng ở nhà trẻ thế nào, cô Trang đành chịu. Báo tin vui thì giấu tin buồn, mà khổ nỗi Tiểu Đồng chẳng có gì đáng để mà báo tin vui cả. Cô đành phải báo cáo đúng sự thật:

[Cả buổi sáng Tiểu Đồng cứ nằm ườn ra sàn nhà thế này thôi.] Kèm theo đó là một bức ảnh chụp tại hiện trường.

Chung Cẩn đang ở hiện trường một vụ án đột nhập gia cư trái phép, án cũng không có gì phức tạp. Chủ nhà nợ tiền thi công của công ty nội thất, thế là công ty nội thất cho người vào nhà phá hoại đồ đạc.

Vụ này xử lý cũng dễ, việc nào ra việc nấy. Đầu tiên là xử công ty nội thất tội đột nhập, phá hoại tài sản, sau đó mới hòa giải chuyện chủ nhà nợ tiền không trả. Nhưng đồng nghiệp đi cùng cũng thấy lạ, sao vụ cỏn con thế này mà sếp lại đích thân đến hiện trường làm gì? Nhưng cũng chẳng dám hỏi nhiều, nhỡ đâu là sếp đi giám sát công việc, nên lại càng phải cẩn thận hơn.

Chung Cẩn đứng cạnh cửa sổ sát đất của căn hộ mới, mở điện thoại ra xem tin nhắn của cô giáo. Thấy Tiểu Đồng nằm ườn ra như cún con, hai tay chắp lại, mông cong vểnh lên, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng thương đến thắt lòng.

Anh thà cô bé nghịch ngợm, khóc lóc om sòm một trận còn hơn là phải nhìn cô bé thế này.

Anh cảnh sát thấy sắc mặt Chung Cẩn không ổn, đáy mắt đượm vẻ u ám, cứ tưởng là vụ án có vấn đề gì, định lên tiếng hỏi thì Chung Cẩn đã nói trước: “Cậu đưa người về đồn trước đi, cứ làm theo đúng quy trình, tôi ra ngoài một lát.”

Rời khỏi hiện trường, Chung Cẩn lái xe thẳng đến nhà trẻ Mặt Trời Nhỏ, cũng không xa lắm, chỉ mất chừng mười phút.

Vừa đến cổng sắt của nhà trẻ, anh đã nghe thấy tiếng gọi “Cha” quen thuộc. Rồi một đứa trẻ con như quả đạn pháo lao ra từ trong lớp, đứng sau song sắt cười toe toét với anh, đầu lắc lư, mông vặn vẹo, trông vui sướиɠ vô cùng.

Cô Trang chạy vội ra, nói chuyện với Chung Cẩn qua song sắt: “Cha của Tiểu Đồng, sao anh lại đến đây?”

Chung Cẩn mím chặt môi, cố tỏ ra lạnh lùng để che giấu sự mất bình tĩnh nhất thời: “Tôi đến đón con bé về.”

Cô Trang nhìn thấu tâm tư của anh: “Cha Tiểu Đồng, anh bình tĩnh đã. Trẻ con lần đầu xa cha mẹ thì không quen cũng là chuyện bình thường, mà Tiểu Đồng cũng không khóc không quấy gì cả, cứ để cô bé quen dần là được.”

Từ khi vào ngành cảnh sát đến giờ, toàn là Chung Cẩn đi khuyên người khác bình tĩnh, đây là lần đầu tiên anh bị người khác khuyên ngược lại. Nói thật, anh cũng hơi dao động, chiều con quá cũng không tốt.

Tiểu Đồng hai tay bám chặt song sắt, đôi mắt đen láy long lanh nhìn anh, giọng nũng nịu: “Con không muốn quen, con muốn ở với cha cơ.”

Chung Cẩn nhìn vào đôi mắt ướŧ áŧ ấy, như thể bị bỏ bùa mê, miệng nhanh hơn não: “Được rồi, cha đón con về.”

Ngày đầu tiên đi nhà trẻ của Chung Vân Đồng thế là bị “cắt ngang giữa chừng”. Buổi chiều, cô bé lại lẽo đẽo theo cha về đồn cảnh sát. Trong cặp sách lại đầy ắp đồ ăn thức uống, cô bé lon ton chạy qua chạy lại giữa các phòng hòa giải. Gặp vụ nào hay ho, cô bé lại nhón chân, cố rướn cổ lên xem. Thế giới của người lớn thật là khó hiểu, thỉnh thoảng cô bé lại phải ăn vặt một tí để “hạ hỏa”.

Hôm nay đồn lại hiếm khi không phải tăng ca. Đến giờ tan làm, Mao Phỉ Tuyết nhận được tin nhắn thoại của con trai Hướng Tử Mặc: “[Mẹ ơi, mẹ tan làm chưa ạ?]”

Mao Phỉ Tuyết cười tươi rói, trả lời bằng tin nhắn thoại: “[Con yêu, mẹ tan làm rồi, đang chuẩn bị về nhà đây.]”

Điện thoại lại nhận được một tin nhắn thoại nữa: “[Thế tối nay mẹ nấu thịt kho tàu cho con ăn được không ạ?]”