Tiểu Đồng nửa tin nửa ngờ buông tay nhưng vẫn đứng gần hàng rào, đề phòng nếu họ định bắt thì còn ôm chặt lấy ngay. Đợi một lúc không thấy ai bắt mình, cô bé yên tâm làm tư thế chuẩn bị, nhắm mắt nhảy xuống bậc thềm.
Chung Cẩn lao tới như tên bắn, nhanh tay đỡ lấy cô bé, một tay đỡ mông, một tay dang ra bảo vệ lưng, thoăn thoắt bế vào nhà trẻ, đôi chân dài miên man gần như guồng lên thành ảo ảnh.
Đến khi Tiểu Đồng hoàn hồn thì đã nằm gọn trong vòng tay của cô Trang rồi.
Ông cha lừa đảo của bé đứng ngoài hàng rào, vẫy tay: “Nghe lời cô giáo nhé, tan làm cha đến đón con.”
Chung Cẩn lái xe về đồn, cứ tưởng thu xếp ổn thỏa cho cô bé xong thì anh sẽ nhẹ nhõm hơn nhưng trong lòng lại có chút bùi ngùi khó tả.
Anh nắm chặt vô lăng, khóe môi hơi mím lại, đầu óc có chút rối bời. Bất giác nghĩ đến chuyện Tiểu Đồng xuất hiện, cô bé nhỏ xíu như vậy, để tìm được anh, không biết đã phải trải qua bao nhiêu sợ hãi, bất lực. Vậy mà giờ anh lại đẩy cô bé ra, để cô bé một mình đối mặt với môi trường xa lạ, những người xa lạ và cả những mùi hương xa lạ.
Nghĩ đến đây, Chung Cẩn thấy mình hơi tệ. Anh thậm chí còn có một thoáng muốn quay đầu xe, đến nhà trẻ đón Tiểu Đồng về. Nhưng đón về rồi thì sao? Chẳng lẽ ngày nào cũng cắp cô bé đi làm? Nghe có ra làm sao không?
Vào đến đồn, Nhiêu Thi Thi ngẩng lên chào anh, theo thói quen nhìn ra sau lưng Chung Cẩn nhưng không thấy đứa bé đội mũ tai bèo quen thuộc.
Thấy rõ vẻ thất vọng trên mặt Nhiêu Thi Thi, Chung Cẩn không nói gì, nhanh chân đi qua khu vực làm việc.
Nhiêu Thi Thi nhớ lại lời Mao Phỉ Tuyết nói, hôm nay Tiểu Đồng sẽ được gửi đến nhà trẻ. Dù đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng chiếc ghế dài kia không còn bóng dáng đứa trẻ ôm máy tính bảng xem hoạt hình, cũng chẳng còn đứa bé vừa nhai đồ ăn vặt vừa lượn qua lượn lại, thò đầu hóng hớt ở các phòng hòa giải, thật trống trải quá.
Nhiêu Thi Thi lúc yêu đương cũng chưa từng nhớ nhung đến thế này.
Chung Cẩn cảm thấy không khí trong đồn hôm nay có chút kỳ lạ, ai nhìn anh cũng có vẻ oán trách, khiến Sở trưởng Chung thấy áp lực quá, nên sáng nay có một vụ án không lớn không nhỏ, anh quyết định đích thân đi xử lý.
Cô Trang ban đầu cứ nghĩ Chung Cẩn đi rồi thì Tiểu Đồng sẽ khóc nhưng cô bé không khóc cũng không quấy.
Trên đầu vẫn còn chỏm tóc ngố dựng đứng, cô bé nằm sấp xuống sàn, hai tay thu lại đặt dưới bụng, mông cong lên, cằm cũng dán xuống sàn, giữ nguyên tư thế kỳ quặc đó ở cửa, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm ra phía cổng.
Tư thế kỳ lạ của Tiểu Đồng thu hút một đám trẻ con, chúng bắt chước cô bé, nằm sấp xuống sàn thành một hàng, chẳng mấy chốc đã có mười mấy đứa trẻ nằm ngay ngắn.
Hôm nay trời nóng, sàn gỗ trong lớp cũng không mát lắm, cô Trang không can thiệp, cứ để bọn trẻ tự nằm chơi.
Nhưng nằm được một lúc, có đứa thấy chán liền tự bò dậy đi chỗ khác chơi, có đứa nằm sấp rồi ngủ luôn, được cô giáo bế lên giường.
Những người xung quanh cứ đến rồi đi, cuối cùng chỉ còn lại một mình Tiểu Đồng, vẫn tư thế cũ, đôi mắt đen láy không rời khỏi cánh cổng.
Cô Trang ngồi xuống cạnh bé, dịu dàng hỏi: “Tiểu Đồng, đi chơi đồ chơi với các bạn nhé?”
Tiểu Đồng không nói gì, cũng không nhúc nhích, cổng đã khóa, cô bé không thể ra ngoài tìm cha, cũng nhớ lời cha dặn, trừ khi có nguy hiểm đến tính mạng, còn không thì không được tùy tiện dùng phép thuật để về Ma Cung. Vì vậy, cô bé chỉ có thể yên lặng chờ đợi cha xuất hiện trong không gian xa lạ này.
Mẹ của cô Trang chính là hiệu trưởng nhà trẻ Mặt Trời Nhỏ. Cô Trang lớn lên ở chính nhà trẻ này, chứng kiến biết bao cảnh chia ly lần đầu, dù là với cha mẹ hay các bạn nhỏ, đều là những khoảnh khắc thật khó khăn.