Chương 37

Mẹ Vạn im lặng không nói, cha Vạn khéo léo hơn thì gật đầu lia lịa.

“Cô bé có năng khiếu vẽ như thế, lại còn tự mình đạt được thành tích lớn như vậy khi không có bố mẹ ủng hộ, là một điều rất đáng nể. Về nhà hãy chúc mừng cô bé đi.”

Tiễn gia đình ba người họ Vạn ra về, Tiểu Đồng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Tiểu Vương: “Chú Tiểu Vương, hôm nay chú hơi bị ngầu đấy.”

“Hả?” Tiểu Vương gãi đầu, khiêm tốn: “Haha, trước giờ chưa ai khen chú ngầu cả.”

Cô bé thành thật gật đầu: “Ừm ừm, trước đây thì bình thường thôi ạ.”

---

Tuy Tiểu Đồng chưa có giấy tờ tùy thân chính thức nhưng bé có giấy chứng minh tạm thời do đồn cảnh sát cấp, nên thủ tục nhập học ở nhà trẻ diễn ra khá suôn sẻ. Có điều, Tiểu Đồng có vẻ không thích đến đây cho lắm, cứ ôm đầu phản đối:

“Không muốn ở đây đâu.”

“Con muốn đến đồn cảnh sát cơ.”

“Con muốn về nhà.”

Kháng cự vài câu, thấy cha không để mình ở lại mà lại bế mình đi, Tiểu Đồng trợn tròn mắt: “Ơ?” Chẳng hiểu mô tê gì.

Rồi bé nghe thấy cha nói với cô giáo: “Thứ hai tôi sẽ đưa con đến.”

“Vâng.” Cô Trang, người tiếp đón hai cha con, cười tít mắt, xoa xoa đầu “nồi úp” của Tiểu Đồng: “Anh nhớ chuẩn bị sẵn cốc nước, nhãn tên, hai bộ quần áo thay và giấy khám sức khỏe cho bé nhé. Lát nữa tôi sẽ thêm anh vào nhóm phụ huynh, anh có thể theo dõi thông báo trong nhóm.”

Tiểu Đồng bám chặt lấy cổ Chung Cẩn, quay đầu lại hét lớn: “Không cần theo dõi, thứ hai không đến, tạm biệt.”

Cô Trang vẫn cười tươi, toát lên vẻ điềm tĩnh như đã quá quen với cảnh này: “Bạn nhỏ Chung Vân Đồng, hẹn gặp con vào thứ hai nha.”

Tiểu Đồng không thuyết phục được cô giáo, liền ôm lấy mặt Chung Cẩn, ghé sát tai anh nói: “Con không muốn đến đây đâu, con thấy cô giáo đánh các bạn nhỏ ngất xỉu, rồi đặt lên giường nhỏ.”

Chung Cẩn bế Chung Vân Đồng đi về phía bãi đỗ xe, mặt không cảm xúc sửa lại: “Đó là dỗ ngủ.”

Mao Phỉ Tuyết đi cùng, bước nhanh hơn vài bước, nghe vậy liền quay đầu lại, nhìn Tiểu Đồng với ánh mắt vô cùng thương cảm, nói với đứa trẻ xui xẻo đang phồng má giận dỗi:

“Đồng à, lần sau có nói bậy thì nhớ nghĩ đến nghề của cha con nhé, cha con tốt nghiệp ngành điều tra đấy.”

Tiểu Đồng chẳng biết điều tra là cái gì, bé được đặt vào ghế an toàn cho trẻ em ở hàng ghế sau, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ đối sách.

“Nếu cha ép con đi học, con sẽ nhảy xuống biển đấy, con vẽ rất giỏi.”

Đứa trẻ xui xẻo tự động liên tưởng đến chuyện của chị Vạn Hủy Đan sáng nay, chỉ cần nói mình sẽ nhảy biển, hơn nữa còn vẽ rất giỏi, thì sẽ không phải đi học nữa.

Linh tinh gì vậy không biết.

Chung Cẩn không thèm để ý đến bé, lái xe ra khỏi bãi, quay sang hỏi Mao Phỉ Tuyết: “Hôm nay làm phiền cô rồi, trưa nay cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Thôi không cần đâu, anh cho tôi xuống ở khu nhà tập thể là được, tôi hứa với con trai sẽ về ăn cơm với con rồi.”

Tiểu Đồng thấy không ai quan tâm đến mình, lại lớn tiếng lặp lại: “Con là sẽ nhảy biển đấy nhé.”

Chung Cẩn: “Được thôi, vậy trước khi nhảy xuống biển, con có muốn ăn một miếng gà mặc áo giòn rụm không?”

“Có ạ.” Tiểu Đồng thành công bị đánh lạc hướng.

Chung Cẩn lại quay sang nói với Mao Phỉ Tuyết: “Đón cả con trai cô đi cùng nhé, tôi mời.”

Con trai của Mao Phỉ Tuyết tên là Hướng Tử Mặc, năm nay 5 tuổi, đã học lớp mẫu giáo lớn. Rõ ràng chỉ lớn hơn Tiểu Đồng hai tuổi nhưng trông chững chạc hơn hẳn.

Hướng Tử Mặc có làn da trắng, đồng tử và màu tóc đều là màu nâu sẫm rất dịu dàng, ngũ quan cũng rất tuấn tú, giống như một hoàng tử nhỏ ôn hòa, lễ phép.

Mao Phỉ Tuyết đã dặn dò con trai trước, nói hôm nay sẽ gặp đồng nghiệp của mẹ, chú Chung và con gái của chú Chung là em Tiểu Đồng, nên sau khi ngồi xuống ở McDonald"s, Hướng Tử Mặc lập tức lễ phép chào hỏi.