Mẹ Vạn xua tay: “Bác không ăn, bé ăn đi.”
Bà khẽ lẩm bẩm: “Hồi Đan Đan bằng tuổi bé, chúng tôi chỉ mong con bé khỏe mạnh. Thế mà nuôi lớn lên, không hiểu sao lại thay đổi.”
Giọng bà không to không nhỏ, như đang tự nói với mình nhưng vừa đủ để mọi người trong phòng đều nghe thấy.
Căn phòng bỗng chốc im lặng.
Một lúc lâu sau, cha Vạn lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: “Thế cũng không thể để nó lông bông mãi được. Quản nó cũng là vì muốn tốt cho nó thôi.”
Vạn Hủy Đan ném điện thoại lên bàn: “Đây là tranh con vẽ. Con đăng lên mạng, có một hãng nội thất tìm đến đặt hàng, nhờ con vẽ một bộ tranh độc quyền. Họ trả con 80 nghìn tệ. Có tiền rồi con sẽ đi đăng ký lớp học vẽ.”
Tiểu Vương cầm điện thoại lên xem, đó là một bộ tranh hoạt hình. Tiểu Vương không rành về hội họa nhưng những bức tranh này màu sắc tươi sáng, nhân vật sống động, trông rất “chữa lành”.
Cậu ta đẩy điện thoại về phía cha Vạn: “Hai bác xem đi.”
Việc tranh của Vạn Hủy Đan có người chịu bỏ ra 80 nghìn tệ để mua khiến cha Vạn thầm kinh ngạc. Số tiền đó gần bằng thu nhập cả năm của ông. Nhưng sự uy nghiêm và tự trọng của người trụ cột gia đình không cho phép ông xuống nước.
Ông liếc qua: “Hừ, trẻ con. Vẽ thì phải vẽ tranh thủy mặc, tranh công bút, như thế mới gọi là đẳng cấp. Chứ vẽ mấy cái này thì cùng lắm chỉ là phim hoạt hình.”
Tiểu Đồng nhướn cổ nhìn vào màn hình điện thoại, thoáng thấy được một chút, cô bé rụt đầu lại, mắt sáng rực: “Oa, chị biết vẽ phim hoạt hình ạ.”
Vạn Hủy Đan khẽ ừ một tiếng.
Tâm trạng cô bây giờ rất phức tạp, vừa có chút hả hê vì vả mặt bố mẹ, lại vừa có chút hụt hẫng. Bởi vì cô biết, dù cô có vẽ đẹp đến đâu, thì trong mắt bố mẹ, đó vẫn là lông bông, họ sẽ luôn dìm cô xuống.
“Thế chị có vẽ được Peppa Pig không ạ?” Tiểu Đồng chống tay lên má, ngẩng đầu nhìn Vạn Hủy Đan, đôi mắt to tròn long lanh.
Vạn Hủy Đan nhìn bố mẹ đang im lặng, cố tình nói to: “Tất nhiên là có rồi.”
Tiểu Đồng giơ hai ngón tay cái về phía Vạn Hủy Đan: “Chị siêu đỉnh luôn, chị là chị gái 100 điểm.”
Mẹ Vạn nhìn cảnh này, cuối cùng không kìm được nước mắt: “Hồi con học lớp 5, con bảo muốn học vẽ, mẹ đã dẫn con đến cung thiếu nhi đăng ký rồi. Bố con biết chuyện, mắng con là phí tiền, bắt mẹ đưa con đi trả lại tiền. Mẹ cứ tưởng con bỏ vẽ lâu rồi, không ngờ con vẫn kiên trì đến tận bây giờ. Con giỏi lắm, mẹ tự hào về con.”
Cứ tưởng lại bị mỉa mai, Vạn Hủy Đan đã xù hết cả lông nhím lên, thế mà giờ lại không biết phản ứng thế nào.
Mẹ cô bước đến ôm Vạn Hủy Đan: “Sau này mẹ sẽ ủng hộ con học vẽ. Nếu bố con không đồng ý, mẹ sẽ đi làm kiếm tiền, mẹ tự nuôi con. Nếu ông ấy còn cấm cản, mẹ sẽ ly hôn.”
Nghe vậy, cha Vạn đứng bật dậy, vẻ mặt có chút gượng gạo: “Tôi có nói là tôi phản đối đâu. Nó đã có năng khiếu thì cứ học thôi.”
Vạn Hủy Đan vừa khóc vừa cười: “Bố mẹ hứa trước mặt chú cảnh sát rồi đấy, sau này không được nuốt lời đâu.”
Cha Vạn: “Chỉ là vẫn không được để bị điểm kém. Bố nghe nói học mỹ thuật cũng cần điểm văn hóa cao đấy.”
“Con vì hoàn thành đơn hàng của hãng kia nên mới xao nhãng việc học. Sau này con sẽ học bù.”
Thấy gia đình họ đã hòa giải, Tiểu Vương cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Người một nhà có gì thì ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau, nói rõ ràng là được. Vạn Hủy Đan, sau này em không được làm chuyện dại dột nữa. Em còn trẻ, tương lai còn nhiều cơ hội. Sau này có chuyện gì, hãy tìm đến cảnh sát, đến đồn tâm sự với chúng chú cũng được, không thì em có thể nói chuyện với Tiểu Đồng. Đừng tự mình nghĩ quẩn, biết chưa?”
Cha Vạn phụ họa: “Đúng đấy, cậu cảnh sát nói đúng, con nghe cho kỹ vào.”
Tiểu Vương quay sang cha Vạn, đổi giọng: “Chuyện này, vấn đề của hai anh chị còn lớn hơn cả cô bé. Tại sao nó không muốn nói chuyện với hai anh chị? Có phải bình thường hai anh chị quá nghiêm khắc, quá độc đoán không? Hai anh chị là lần đầu làm cha mẹ nhưng trước đây cũng từng làm con, hai anh chị có muốn gặp phải cha mẹ như chính mình không?”