Chương 34

Tiểu Đồng: “Phòng bên cạnh đang đánh nhau đấy ạ, cô gái mắng anh kia là đồ lừa đảo.”

Chị gái: “......Đánh nhau có to không?”

Tiểu Đồng dắt chị gái nghênh ngang ra khỏi phòng hỏi cung, rồi lại lượn lờ sang phòng bên cạnh. Nhiêu Thi Thi đang hòa giải trong đó, liếc mắt ra hiệu hai đứa im lặng. Thế là cả hai đứng nép ở cửa, cố nhướn cổ vào hóng chuyện.

Hóa ra là một cặp đôi trẻ đang cãi nhau nảy lửa. Cô gái gào lên với chàng trai: “Lúc tán tỉnh tôi thì anh nổ thế nào? Nào là nhà giàu, con một, điều kiện trên cả tuyệt vời. Nếu không phải tối qua anh xỉn quắc cần câu bị cảnh sát giao thông tóm, thì tôi còn lâu mới biết xe anh là xe thuê, mà bằng lái cũng không có nốt.”

Chàng trai cũng gân cổ cãi lại: “Ông đây có bằng lái nhá!”

Cô gái cười khẩy: “Ờ, bằng lái xe máy cũng tính là bằng lái cơ đấy.”

Nhiêu Thi Thi cố gắng can ngăn: “Cậu ta lừa cô là sai rồi nhưng cô cũng không thể đánh người ta như thế được. Cô lấy chảo đập vào gáy cậu ta, may mà đi viện khám không sao, chứ mà có mệnh hệ gì là cô đi tù mọt gông đấy, cô biết không?”

Nói xong, Nhiêu Thi Thi chợt thấy có gì đó sai sai, liền chỉ vào chàng trai hỏi: “Cậu không có bằng lái, sao người ta lại cho cậu thuê xe?”

Chàng trai: “...Chủ xe là bạn tôi.”

Nhiêu Thi Thi: “Được thôi, bạn cậu cũng phải chịu trách nhiệm liên đới. Đưa số điện thoại bạn cậu đây.”

Chàng trai: “...Thật ra là bạn tôi làm thuê ở đó thôi, sếp cậu ấy không biết đâu. Chị cảnh sát xinh đẹp ơi, chị xem có thể du di cho bọn tôi được không? Lộ ra là bạn tôi mất việc như chơi.”

Cô gái hét toáng lên: “A! Mồm tên này có câu nào thật không hả?”

Tiểu Đồng và chị gái liền ngồi thụp xuống, vừa nhai kẹo sữa vừa dỏng tai lên nghe. Ăn dưa đúng là liều thuốc bổ cho nhan sắc, chị gái tạm quên đi nỗi buồn, mắt sáng rực, hóng hớt một cách ngon lành.

Mãi cho đến khi Tiểu Vương tìm thấy hai đứa, một câu nói đã kéo chị gái về với thực tại phũ phàng:

“Vạn Hủy Đan, cha mẹ em đến rồi.”

Chị gái đang vui vẻ là thế, chỉ một giây sau đã méo xệch mặt mày, lẽo đẽo theo Tiểu Vương quay lại phòng hỏi cung.

Tiểu Đồng cũng lồm cồm bò dậy, lon ton chạy theo vào.

Trong phòng hỏi cung đã có một cặp vợ chồng trung niên ngồi sẵn. Ngay khi vừa bước vào, người đàn ông đã lao tới, giơ tay định tát chị gái. May mà Tiểu Vương nhanh tay cản lại.

“Đây là đồn cảnh sát, không được đánh người. Đánh người là tôi còng tay lại đấy.” Tiểu Vương trông có vẻ hiền lành nhưng khi làm nhiệm vụ thì vẫn rất nghiêm nghị.

Nghe vậy, người đàn ông trung niên không dám manh động nữa nhưng vẫn chỉ tay vào con gái mà quát:

“Mày thi cuối kỳ đứng bét lớp, thầy giáo gọi điện khuyên cho mày ở lại lớp, mặt mũi tao không biết giấu vào đâu. Mày còn dám nhảy xuống biển tự tử? Tao mới là người muốn nhảy xuống biển đây này!”

Vạn Hủy Đan cũng kích động không kém, gào lên với bố: “Con học không vào, có học nữa cũng thế thôi. Hay là cha gϊếŧ con đi, gϊếŧ con rồi đẻ đứa khác có được không? Xin cha mẹ tha cho con có được không?”

Anh Vương gõ gõ bàn: “Yên lặng, tất cả trật tự nào.”

Tiểu Đồng trèo lên chiếc ghế bên cạnh Vạn Hủy Đan, cố gắng giơ tay, lấy ống tay áo lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc, đừng có mà trầm cảm.”

Vạn Hủy Đan nghĩ, một người bạn nhỏ xa lạ còn biết quan tâm mình, trong khi bố mẹ thì lúc nào cũng lạnh lùng. Dường như giá trị tồn tại của cô chỉ là để học, học giỏi thì được mặt mày tươi tỉnh, học kém thì bị mắng mỏ, thậm chí là sỉ nhục. Cô càng nghĩ càng thấy tủi thân.

Đợi mọi người bình tĩnh lại một chút, Tiểu Vương hỏi Vạn Hủy Đan: “Lý do gì khiến em muốn tự tử?”

Vạn Hủy Đan nức nở: “Em vừa nói với anh rồi mà.”

“Nói lại một lần nữa trước mặt cha mẹ em.”

“Em học kém, thi đứng bét lớp. Hôm qua thầy chủ nhiệm gọi điện khuyên em ở lại lớp, cha mẹ mắng em là đồ vô dụng, bảo em đi chết đi, thế là em đi chết.”