Tiểu Đồng không trả lời, chìa tay ra với cô ấy: “Con muốn xem hoạt hình ạ.”
Nhiêu Thi Thi tìm cho cô bé một chiếc máy tính bảng, lại nhét thêm vài món đồ ăn vặt vào cặp sách của nó. Chung Cẩn nói không được cho ăn đồ ăn vặt nhưng sữa chua thì chắc là được nhỉ? Sữa chua là đồ uống chứ có phải đồ ăn vặt đâu. Phô mai que, phô mai viên cũng ăn được mà? Mấy thứ này cũng không phải đồ ăn vặt, ở quê cô ấy còn được coi là đồ ăn chính.
Thế là trong chiếc ba lô nhỏ của Tiểu Đồng lại căng phồng đủ loại “đồ ăn chính”.
Tiểu Đồng ngồi trên ghế dài ở sảnh xem hoạt hình, miệng nhai nhóp nhép món phô mai que vừa thơm vừa thum thủm lại gây nghiện. Xem chưa được nửa tiếng, máy tính bảng lại bị Chung Cẩn tịch thu.
“Miệng con đang ăn cái gì thế?”
Tiểu Đồng lôi từ trong cặp ra, đưa cho anh một cái: “Phô mai viên ạ, cha ăn không?”
Chung Cẩn: “......Con ăn ít thôi, trưa còn ăn cơm nữa.”
Tiểu Đồng chạy đến bàn làm việc của Nhiêu Thi Thi, bàn tay mũm mĩm bám vào mép bàn, nhô cái đầu tròn xoe lên hỏi: “Cô nói xem, con ăn phô mai viên thì liên quan gì đến việc con ăn cơm trưa ạ?”
“Đúng thế, Sở trưởng Chung đúng là phiền phức.” Nhiêu Thi Thi liếc thấy Chung Cẩn đi ra, lập tức đổi giọng: “Cha con cũng chỉ là quan tâm con thôi mà.”
Tiểu Đồng bị tịch thu máy tính bảng, rảnh rỗi không có việc gì làm, liền đeo ba lô đi loanh quanh trong đồn cảnh sát.
Cô bé đẩy cửa một phòng thẩm vấn, thấy một chị gái trẻ đang ngồi khóc ở đó, người ướt sũng, trên vai còn quấn khăn tắm.
Tiểu Đồng đi vào, hỏi: “Chị sao thế ạ?”
Chị gái ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn cô bé, không biết đây là con nhà ai, cô không có tâm trạng để ý, xua tay bảo cô bé đi ra chỗ khác.
Tiểu Đồng lại đến gần hơn, nghiêng đầu, đôi mắt đen láy mở to: “Chị không chịu tắm nên bị mắng ạ?”
Chị gái nhìn chiếc khăn tắm trên người, tâm trạng vốn đang rất tệ nhưng bị đứa trẻ ngây ngô này chọc, lại có chút buồn cười.
Tiểu Đồng lấy cặp sách xuống, lôi ra một phô mai viên đưa cho chị gái.
“Chị không cần.” Chị gái đang đau khổ đẩy đồ ăn vặt ra, tỏ vẻ mình không có hứng thú.
Tiểu Đồng lại đưa ra thêm một chút: “Mở giúp em với ạ.”
Chị gái: “......” nhận lấy, bóc vỏ, đưa lại cho cô bé.
Tiểu Đồng ngậm miệng nhai nhóp nhép, trèo lên chiếc ghế bên cạnh chị gái ngồi xuống, nhai nhai, nói không rõ: “Em cũng rất khổ sở vì việc tắm, bác gái lần nào cũng kỳ em rất mạnh.”
“Bác gái là ai?” Chị gái quay sang nhìn cô bé.
Tiểu Đồng gật đầu buồn bã: “Bác ở nhà tắm công cộng ấy ạ.”
“Sao em lại tắm ở nhà tắm công cộng? Cha mẹ em không tắm cho em à?”
Tiểu Đồng: “Đúng thế ạ, rất kỳ lạ.”
Vì chủ đề tắm rửa đã mở ra câu chuyện, tâm trạng của chị gái lúc này cũng đã bình tĩnh hơn một chút, chị chủ động nói với Tiểu Đồng: “Thật ra chị định nhảy xuống biển, có người tốt bụng báo cảnh sát, cảnh sát đưa chị về đây.”
“Ừm ừm.” Tiểu Đồng gật đầu ra vẻ đã hiểu: “Tại sao ạ?”
Chị gái nhắc đến chuyện buồn, nước mắt lại trào ra khỏi khóe mắt: “Chị rất ghét đi học, chị không học được, đặc biệt là môn toán, nó như sách trời vậy. Cha mẹ mắng chị là đồ vô dụng, nói chị làm họ mất mặt, mắng chị là đồ lợn ăn hại, bảo chị đi chết đi, chị thật sự bị trầm cảm rồi.”
Tiểu Đồng nghe mà chẳng hiểu gì, cô bé không biết đi học là gì, cũng không biết toán là cái gì, càng không hiểu tại sao phải ăn cơm không, ăn thêm chút thịt chẳng phải ngon hơn sao?
Nhưng dù không hiểu, gen “chó an ủi” trong cơ thể vẫn trỗi dậy, cô bé giơ bàn tay nhỏ bé lên, xoa xoa tóc chị gái, giọng non nớt dỗ dành: “Đừng có ầm ảm nữa, em đưa chị đi xem náo nhiệt nhé.”
Chị gái ngấn lệ sửa lại: “Là trầm cảm, không phải ầm ảm. Với cả bây giờ chị không có tâm trạng xem náo nhiệt.”